[REVIEW] I am Sam – Lát cắt cuộc đời của những người khiếm khuyết về trí tuệ

Đánh giá · Moveek · · 0 · 0

Với một trí tuệ dưới mức trung bình nhưng ông bố trong I am Sam đã khiến bao người phải ngỡ ngàng bởi tình thương lớn lao ông dành cho cô con gái bé bỏng của mình.

Chúng ta sẽ chẳng bao giờ đoán biết được giới hạn và quyền năng của tình yêu thương mà chỉ có thể cảm nhận nó và hiểu ra mình đã bị thuyết phục thế nào. Với một trí tuệ dưới mức trung bình nhưng ông bố trong I am Sam đã khiến bao người phải ngỡ ngàng bởi tình thương lớn lao ông dành cho cô con gái bé bỏng của mình.

Liệu một người thiểu năng lại còn tự kỉ có thể nuôi nấng, lo lắng tử tế cho ai đó chỉ bằng tình yêu thương của mình không? Có lẽ xã hội vẫn sẽ hoài trăn trở về điều ấy. Bởi vì ai cũng hiểu chỉ có một trái tim thì không đủ nhưng có thừa những vật chất cũng trở thành vô nghĩa nếu không có tình thương. Tuy nhiên, cuộc sống vẫn không phải không xảy ra những điều kì diệu. Và tôi thích cách đạo diễn Jessie Nelson viết nên điều kì diệu về Sam – một đại diện cho những người khuyết tật phát triển của xã hội.

Sam, người đàn ông mang dáng người chúi về phía trước với những bước chân chậm chạp, đôi bàn tay với những ngón tay thường co quắp, gương mặt ngờ nghệch, giọng nói lè nhè, đôi mắt thẩn thờ, ngơ ngác. Sam không thông minh và chỉ kiếm được 1 giờ $8 ở cà phê Starbucks. Sự tự lập của Sam chỉ đủ nuôi sống ông với những nhu cầu thiết yếu. Sự chăm chỉ và tiết kiệm của ông sẽ không thể giúp ông đảm bảo cho Lucy ngày một lớn lên những điều kiện sống đầy đủ cô bé cần được có. Sam không thể dạy cho Lucy những điều hay ho và rất nhiều lúc khiến Lucy bị chê cười. Sam dường như chẳng có gì ngoài tình yêu thương, mà tình yêu thương đó của Sam chẳng giúp được là bao để quan tòa trả Lucy về bên ông. Trí tuệ của Sam khiến người ta nghi ngờ khả năng làm cha của Sam, sợ rằng Lucy sẽ không hạnh phúc với tình thương của một người bố không hơn gì một đứa trẻ vừa lên bảy. Nhưng “Rõ ràng trí thông minh của một người không quyết định tình yêu thương của họ”. Sam có đức tính của một người bố tốt. Ông biết cố gắng để kiếm nhiều tiền hơn, dành thời gian chơi với Lucy, không vắng mặt trong buổi họp phụ huynh, kể chuyện ru bé ngủ… rất nhiều những điều nhỏ nhặt nhưng quan trọng mà nhiều ông bố bà mẹ sang giàu, trí thức chẳng thể cho con cái của mình. Sam biết mình không thông minh nhưng ông không để ai, kể cả Lucy được quyền phán xét cô bé là một kẻ ngu ngốc. Sam cũng biết Lucy xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp, được lớn lên với đầy đủ mẹ cha và ông đã chẳng mong ước gì ngoài việc được nhìn thấy Lucy tươi cười. Soi chiếu vào nhân vật luật sư Rita thì Rita là người mẹ thành đạt có nhiều hơn những chu cấp mà một đứa trẻ 7 tuổi cần nhưng sự quan tâm, những lời dịu dàng, những khoảng thời gian cùng nhau thì Rita không cho cậu con trai Will được. Thế nên là, thật khó để xét xem ai tốt hơn ai với vai trò làm cha mẹ, giữa Sam không thông minh và Rita không có thời gian để yêu thương con mình. Nhưng mà, tình yêu thương của Sam dành cho Lucy đã khiến ông làm được bao nhiêu thứ bản thân chưa từng nghĩ càng đáng trân trọng hơn rất nhiều.

Lucy Diamond Dawson thật sự là một viên kim cương lấp lánh trên bầu trời đêm như chính ý nghĩa cái tên của cô bé. Lucy quá đỗi xinh đẹp và tinh anh. Lucy sở hữu đôi mắt xanh tuyệt đẹp nhưng già dặn, cô bé có cái nhìn thấu đáo vượt khỏi độ tuổi của mình. Nhìn vào mắt Lucy, người ta có thể hiểu hết mà không cần đợi cô bé nói gì nhiều. Khi chơi đùa cùng bố trong công viên, mắt Lucy lấp lánh. Khi nhận thức được trí tuệ của bố sẽ mãi mãi bằng với số tuổi hiện tại của mình, màu xanh trong mắt Lucy trở nên thẫm hơn, cái nhìn dài hơn. Ánh mắt thẩn thờ khi Lucy nhìn Sam bị đám bạn cười nhạo, ánh mắt cô bé nhìn bố tại bữa tiệc sinh nhật chưa kịp diễn ra, ánh mắt cô bé đối diện với những người chất vấn mình, ánh mắt dõi theo lưng bố, ánh mắt bao dung với Sam ngây ngốc… đều trở thành những hình ảnh ám ảnh đẹp đẽ và sống động. Tôi thật sự rất xúc động trước cái cách Lucy yêu thương Sam. Cô bé nói rằng “Con không muốn đọc từ nào bố không biết đọc”, nói rằng “Chẳng có ông bố nào tới công viên với con họ cả” để biểu thị mình tự hào về Sam. Cô bé kiên quyết chờ Sam dù thời gian thăm gặp chẳng còn nhiều, cô bé nói dối để được ở bên bố, đề nghị đi thật xa để chẳng còn bị chia cách với Sam. Cô bé chui cửa sổ và đi bộ một quãng đường khuya để gõ cửa phòng Sam và được ngủ cùng, dặn dò ông câu trả lời những điều quan tòa có thể hỏi... Cô bé biết tất cả, hiểu mọi thứ ấy, chỉ cần duy nhất là Sam - người bố không gì có thể thay thế được. Chính vì lẽ đó, tôi tin chắc rằng, dù tương lai có ra sao, Lucy vẫn sẽ là một cô gái trưởng thành xinh đẹp kiên nhẫn với bố Sam như cách Sam đã nhẫn nại trả lời cô con gái những câu hỏi vượt ngoài tầm hiểu biết của mình.

Trong I am Sam, tôi còn được thấy rất nhiều hình ảnh đẹp, về các anh bạn khiếm khuyết của Sam góp từng đô la để đủ tiền mua cho Lucy một đôi giày mới, về họ với những quả bóng bay màu cùng bước ngang đường, về người mẹ bận rộn cuối cùng cũng có được sự chú ý của con mình… Trên nền nhạc của The Beatles với những câu hát vang lên khớp từng khung cảnh như “Nothin’s gonna change my world”, “I’m looking through you, and you’re not the same”… I am Sam càng làm người ta cảm động vô cùng. Và sự xuất thần của hai diễn viên “cha con” Sean Penn và Dakota Fanning chính là nhân tố quan trọng nhất khiến bộ phim thành công hơn trong việc lấy nước mắt người xem. Nam diễn viên Sean Penn không một cử động nào bung khỏi vai trò nhân vật Sam. Còn Dakota Fanning với ánh mắt biết nói của mình đã hoàn toàn thuyết phục tôi ngay từ những biểu cảm đầu tiên. Sự kết hợp hoàn hảo của hai người đã khiến tôi thêm yêu thích Sam và Lucy rất rất nhiều.   

I am Sam là một câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng bên trong nó vô vàn những bài học về tình yêu thương, giá trị gia đình, sự thiêng liêng của tình cha con, tình người trong xã hội, lát cắt cuộc đời của những người khiếm khuyết về trí tuệ... Không dồn nén cũng không cao siêu nhưng phim rất biết cách khơi dậy những cảm xúc nguyên thủy của khán giả nên chắc hẳn khi xem người ta sẽ khóc ít nhiều. Nhưng mà có sao đâu, hiểu rằng thực ra những gì con người ta cần chính là tình yêu thương và rơi nước mắt vì xúc động vì điều đó không phải cũng thật xứng đáng sao?

Thành viên: Dù Ế

Bài viết liên quan