[REVIEW] The Dark Tower – Tham vọng của nhà sản xuất đã phá hỏng tác phẩm đồ sộ của Stephen King

Đánh giá · SarahTran · · 0 · 0

Có nhiều tác phẩm tuy không truyền tải hết nội dung của nguyên tác nhưng cũng phần nào được khán giả khen ngợi. Nhưng cũng có những tác phẩm tốt hơn hết đừng nên được chuyển thể!

Lưu ý: Nội dung phim sẽ được tiết lộ trong bài viết

Việc chuyển thể tiểu thuyết thành các tác phẩm điện ảnh hay truyền hình đã không còn xa lạ, thậm chí nó đã trở thành xu hướng khi các nhà biên kịch và đạo diễn đang cạn kiệt ý tưởng cho một kịch bản hoàn toàn mới lạ. Có nhiều tác phẩm tuy không truyền tải hết nội dung của nguyên tác nhưng cũng phần nào được khán giả khen ngợi như series Harry Potter, trilogy Lords of the Ring (Chúa Tể Của Những Chiếc Nhẫn) hay Life of Pi (Cuộc Đời Của Pi). Nhưng cũng có những tác phẩm tốt hơn hết đừng nên được chuyển thể như The Host (Vật Chủ), Beautiful Creatures (Gia Tộc Huyền Bí), Beastly (Ma Thuật Tình Yêu), và The Dark Tower (Tòa Tháp Bóng Tối)... Dường như The Dark Tower  đang cố góp mặt vào danh sách của những bom xịt này.

Trước khi ra mắt, The Dark Tower được rất nhiều khán giả mong đợi bởi nó là bộ phim được chuyển thể từ bộ tiểu thuyết cùng tên của Stephen King – ông hoàng của thể loại giả tưởng và kinh dị. Bản nguyên tác có tới 8 quyển sách và là tác phẩm kì công nhất trong sự nghiệp của King. Phiên bản điện ảnh do Nikolaj Arcel làm đạo diễn và kịch bản được viết bởi Nikolaj và ba người khác là Akiva Goldsman, Jeff Pinkner, Anders Thomas Jensen.

Nội dung chính của phim kể về cậu bé 11 tuổi Jake Chambers có khả năng ngoại cảm và biết được một thế giới khác có tên là Mid-World. Trên đường đi tìm kiếm Mid-World, Jake gặp được Roland Deschain – một Gunslinger và là hậu duệ cuối cùng của gia tộc Eld. Gunslinger là người có nhiệm vụ bảo vệ Tòa Tháp Bóng Tối, nếu tòa tháp này sụp đổ thì bóng tối sẽ bao phủ toàn bộ vũ trụ và các thế giới sẽ bị diệt vong. Trong hành trình bảo vệ tòa tháp, Jake và Roland phải đối mặt với nhiều quái vật và tên phù thủy độc ác Walter Padick (The Man in Black) – kẻ mong muốn hủy diệt tòa tháp và đưa Crimson King thống trị vũ trụ.

The Dark Tower có lẽ đã thành công nếu như đội ngũ biên kịch và đạo diễn chuyển thể nó thành một series truyền hình hoặc điện ảnh, thay vì biến nó thành phần tiếp theo của bộ tiểu thuyết. Có quá nhiều chi tiết hay để khai thác nhưng nhà sản xuất chỉ gói gọn nó trong vỏn vẹn 95 phút khiến cho bộ phim cứ như đang cố kể cho xong một câu chuyện với những chi tiết cơ bản nhất chứ không có gì nổi bật. Màn đối đầu giữa Roland và Walter diễn ra quá nhanh, Walter chết quá dễ dàng khiến người xem hụt hẫng. Khán giả đã chờ đợi hơn nửa phim để được chứng kiến cảnh chiến đấu ngoạn mục và sự nguy hiểm, mưu mô của The Man in Black nhưng cuối cùng hắn lại chết quá hời hợt.

Điểm trừ khác của phim là nữ diễn viên người Hàn Quốc – Claudia Kim trong vai nhà ngoại cảm Arra Champignon diễn xuất chưa được tốt cho lắm. Mặc dù với gương mặt vô cùng xinh đẹp nhưng biểu cảm của cô hơi lố so với nhân vật và còn khá gượng ép. Không thể phủ nhận vẻ đẹp của cô nhưng nếu Claudia muốn thành công hơn nữa trong sự nghiệp thì nên tập trung vào khả năng diễn xuất hơn là cố phô bày vẻ đẹp của mình trước ống kính.

Khả năng diễn xuất tỉ lệ nghịch với nhan sắc của Claudia

Thứ cứu vớt bộ phim chính là khả năng diễn xuất của dàn diễn viên. Tom Taylor (Jake Chambers) còn nhỏ tuổi nhưng diễn rất tròn vai, thể hiện được trí thông minh, lòng dũng cảm của một cậu bé chỉ mới 11 tuổi. Đặc biệt là ở phân cảnh phát hiện mẹ cậu bị Walter giết, Tom đã cho thấy nỗi đau giằng xé của một đứa trẻ mất đi người mẹ khi còn quá sớm. Idris Elba có lẽ được sinh ra để dành cho vai diễn này bởi chắc hẳn không ai hợp với vai Gunslinger hơn anh. Chỉ tiết là vì kịch bản chưa tốt nên không thể khai thác nhân vật này nhiều hơn. Matthew McCaughney lột xác với vai phản diện rất xuất sắc, khác hẳn với hình ảnh người cha yêu thương con hết mực trong Interstella (2014).

Idris Elba và Tom Taylor diễn khá hợp rơ

Ngoài ra các pha hành động, bắn súng rất mãn nhãn. Cảnh chiến đấu giữa Roland và Walter khá gay cấn nhưng tiếc là chỉ diễn ra trong thời gian ngắn. Yếu tố hài hước cũng được thêm vào rất hay khi Roland đến New York, qua đó người xem có thể thấy được một khía cạnh khác của nhân vật này bên cạnh bản tính cứng rắn, nghiêm nghị.

Thế nhưng khả năng diễn xuất của dàn diễn viên chính cùng với một vài điểm cộng ít ỏi vẫn không thể làm cho bộ phim xứng đáng với cái mác “tác phẩm được chuyển thể từ tiểu thuyết của Stephen King”. Đạo diễn và đội ngũ biên kịch đáng lẽ ra không nên quá tham vọng khi cố viết ra một kịch bản mới rời xa nguyên tác quá nhiều và cố nhồi nhét các chi tiết vào trong thời lượng ít ỏi. Phản ứng từ khán giả và giới phê bình chắc chắn là bài học cho họ để thực hiện những phần sau tốt hơn. Bộ tiểu thuyết còn rất nhiều chi tiết để được khai thác, Crimson King vẫn chưa xuất hiện, cộng với kết thúc của phim thì chắc hẳn sẽ còn những phần tiếp theo để chúng ta mong đợi. Và hãy cùng nhau hy vọng các phần sau sẽ là những quả bom tấn thực sự chứ không phải là sản phẩm đầy tội lỗi của đội ngũ biên kịch như lần này.