[REVIEW] The Walking Dead Season 10 Tập 3 - Khi những bóng ma từ quá khứ hiện về

Phim Kinh Dị · Đánh giá · DQ · · 0 · 0

The Walking Dead đang dần cải thiện phong độ của mình.

Kéo xuống để xem tiếp

Chất lượng kịch bản của The Walking Dead dưới thời của Angela Kang một lần nữa không khiến chúng ta thất vọng qua sự cải thiện phong độ phim so với hồi Season 7 và 8. Sau tuần trước đó với câu chuyện quá khứ ấn tượng về thủ lĩnh The Whisperers, tập phim nối tiếp Ghosts đưa khán giả trở lại với góc nhìn của nhóm nhân vật chính diện. Ghosts mang một bầu không khí bí ẩn, rùng rợn đúng như cái tên của nó. Và tiêu đề của tập cũng đa nghĩa, bởi “ghost” trong tiếng Anh ngoài nghĩa “bóng ma” thì còn ám chỉ đến “những ký ức tồi tệ trong quá khứ”. Chúng ta đã đồng hành cùng Rick trong 9 mùa phim trước, đã được thấy những khoảnh khắc suy sụp nhất của anh. Nhưng đây là lần đầu tiên, ta thấy kịch bản đào sâu đến vậy vào tâm lý các nhân vật khác sau chấn thương tâm lý của họ.

49 tiếng không ngưng nghỉ

Nhóm nhân vật chính tiến về phía ranh giới để gặp Alpha (Ảnh: AMC)

Sau khi liên minh các cộng đồng vượt sang bên kia biên giới để dập tắt đám cháy do xác chiếc vệ tinh không gian gây ra, Alpha lần này đã quyết định dằn mặt những kẻ phá luật. Đúng với tinh thần “chị không ngại thả xác sống, chị chỉ cần lý do”, từng đợt walker liên tục đổ về phía Alexandria. Kết quả là những cư dân tại đây đã phải trải qua gần 50 tiếng đồng hồ chiến đấu liên tục không ngưng nghỉ. 4 phút đầu của Ghosts có lẽ là một trong những cách mở đầu tập phim sáng tạo nhất trước giờ trong The Walking Dead, với phần hình ảnh và âm thanh khắc họa sự căng thẳng mỗi lúc một leo thang.

Giữa tình thế này, Gamma bất ngờ đến để báo hiệu về việc Alpha muốn gặp các nhân vật chính để nói chuyện, điều mà Lydia thừa nhận rằng không giống cách hành xử thường tình của mẹ cô ấy. Gần 1 năm đã trôi qua kể từ sau sự kiện kinh hoàng về 10 chiếc đầu bị cắm cọc. Trong số cư dân liên minh các cộng đồng, người thì tiếp tục sống trong sự sợ hãi hoặc cảnh giác, kẻ thì vẫn không thể buông bỏ ý định trả thù như Gage hay các thành viên còn lại của The Highwaymen. Dù thế nào thì cũng không thể phủ nhận vụ thảm sát do The Whisperers gây ra vẫn luôn là “bóng ma” ám ảnh những người ở lại.

Thực tế thì kể từ khi The Whisperers xuất hiện trên phim, yếu tố kinh dị một lần nữa đã len lỏi trở lại The Walking Dead, điều mà ta khó thấy được từ bất kỳ thế lực phản diện nào…trừ những xác sống trong vài mùa đầu. The Governor có thể trưng bày đầu các nạn nhân vào bể kính. The Wolves có thể chặt xác người vô tội thành nhiều mảnh. Negan có thể thản nhiên dí bàn là vào mặt ai đó hay ném họ vào lò thiêu. Nhưng không thế lực phản diện nào có thể khiến các nhân vật chính phải dè chừng trước hành tung và động cơ bí ẩn của mình như The Whisperers. Những chiếc mặt nạ làm từ da, tiếng thì thầm, sương mù, bóng đêm, hay những chiếc đầu bị tách lìa khỏi xác đã trở thành hình ảnh quen thuộc khi nhắc đến The Whisperers. Chúng chính là những “bóng ma” lẩn khuất khắp nơi, để mắt đến nhất cử nhất động phía bên kia ranh giới. Hầu hết bối cảnh của tập này diễn ra vào ban đêm, và giữa sự lẩn khuất của những kẻ đeo mặt nạ da người, hàng loạt những “bóng ma” trong quá khứ cũng hiện về với các nhân vật khác, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, rùng rợn xuyên suốt tập.

Siddiq – Ám ảnh của người ở lại

Siddiq vẫn chưa thể vượt qua được ám ảnh kinh hoàng cuối mùa trước (Ảnh: AMC)

Trong số 11 người bị The Whisperers bắt cóc khỏi hội chợ cuối mùa trước, Siddiq là người duy nhất được tha mạng để truyền lại lời cảnh báo từ Alpha tới nhóm mình. Anh đã phải chứng kiến từng đồng đội một bị kẻ thù chặt đầu cắm lên cọc. Từ đầu Season 10 đến nay, Siddiq biểu lộ rõ việc đang trải qua khủng hoảng tâm lý “survivor guilt”, một dạng khủng hoảng có thể thấy ở những người sống sót sau một sự kiện kinh hoàng mà hầu hết những người cùng trải qua nó không thể qua khỏi. Họ tin rằng mình đã làm điều gì đó sai hoặc đã có thể thay đổi hậu quả xảy ra, dẫn đến sự cắn rứt, dày vò trong tâm trí. Kể từ khi hay tin về chiếc mặt nạ da người dạt vào bờ biển, từng hình ảnh, từng lời gợi nhắc dù chỉ nhỏ nhất cũng khiến Siddiq nhớ lại ngày định mệnh đó. “Survivor guilt” cũng là một trong những triệu chứng thường thấy của “post-traumatic stress disorder” (“PTSD”), hay còn gọi là “rối loạn hậu chấn tâm lý”. Chúng ta đã thấy nhiều nhân vật trong The Walking Dead chịu ảnh hưởng của PTSD như Rick, Sasha, Morgan hay Carol. Nhưng Siddiq có lẽ là trường hợp đầu tiên mắc hội chứng này qua việc là người duy nhất sống sót sau một vụ thảm sát, điều mà chúng ta nên bày tỏ sự đồng cảm nếu tưởng tượng mình trong hoàn cảnh đó.

Cũng chính vì là người duy nhất như vậy, nên Siddiq hiện đang cảm thấy lạc lõng và khó chia sẻ với mọi người xung quanh, bởi anh sợ họ sẽ không thể hiểu. May mắn thay, người cộng sự mới của anh là Dante (thủ vai bởi Juan Javier Cardenas) đã từng có trải nghiệm tương tự. Dante từng là một bác sĩ quân y tại chiến trường ở Iraq. Anh cũng từng trải qua khủng hoảng tinh thần sau khi toàn bộ đồng đội cùng nhóm hy sinh trong chiến trận ở Fallujah. Trải qua một thời gian dài tự đổ lỗi cho bản thân và phải thường xuyên ghé thăm Bộ Cựu chiến binh Hoa Kỳ để điều trị tâm lý, Dante mới dần bình ổn trở lại. Câu chuyện của Dante tưởng chừng chỉ đơn giản như vậy, nhưng thực sự là một lời nhắn nhủ ý nghĩa, không chỉ dành cho Siddiq mà còn cho tất cả người xem. Trong cuộc sống thực tế hiện nay, khi mà bệnh tâm lý có thể dẫn ta tới những hành động khó lường trước, việc tìm một ai đó sẵn sàng lắng nghe và thấu hiểu, thay vì giấu kín những suy nghĩ tiêu cực đang tích tụ từng ngày thực sự rất quan trọng.

Một số khán giả đang suy đoán rằng còn nhiều uẩn khúc đằng sau câu chuyện sống sót của Siddiq, nhưng tạm thời chúng ta không nên vội vàng đưa ra kết luận, ít nhất cho đến khi có những manh mối rõ ràng hơn trong các tập sau.

Carol – Người không bao giờ có kết cục đẹp bên những đứa trẻ

Carol mơ thấy Henry hiện về (Ảnh: AMC)

Không rõ biên kịch của bộ phim có thành kiến gì với Carol không, nhưng rõ ràng là mọi đứa trẻ liên quan đến cô đều phải ra đi theo những cách rất đau lòng. Sau Sophia, Lizzie, Mika & Sam, hy vọng của người xem về một cái kết có hậu cho Carol và cậu con trai nuôi Henry một lần nữa bị dập tắt, khi mà đầu của cậu nằm trong số 10 chiếc cọc Alpha dựng lên. Cái chết của Henry thậm chí còn phá vỡ luôn cuộc hôn nhân đang đầm ấm giữa Carol với nhà vua Ezekiel, một điều cũng có thể thấy ở nhiều cặp đôi ngoài đời thực khi mất con.

Tự đưa mình lênh đênh trên những con thuyền giữa đại dương để quên đi nỗi đau mất con, sự hận thù trong Carol lại một lần nữa dâng trào khi đứng ở vách núi và nhìn thấy kẻ đã sát hại con mình. Cô bị ám ảnh bởi The Whisperers cùng ý định trả thù. Chỉ một lời nhắc đến Henry từ Alpha cũng đủ để cô rút khẩu súng giấu bên mình ra bắn mà không quan tâm đến hệ quả. Gần 50 tiếng đối phó với đợt xác sống không ngớt cũng tương đương với gần 50 tiếng Carol thao thức. Cô đã dùng đến những viên thuốc chứa caffein để ngăn cơn buồn ngủ, và hình ảnh những chiếc đồng hồ không kim xuất hiện thường trực cho thấy cô đã đánh mất khái niệm về thời gian. Cũng từ đây, những “bóng ma” không rõ thực - ảo tìm đến Carol.

Hình ảnh những chiếc đồng hồ không kim xuất hiện trong tập (Ảnh: AMC)

Sau khi cảnh báo về sự hiện diện của The Whisperers nhưng không được đồng đội tin tưởng, tâm lý Carol ngày càng trở nên bất ổn khi họ nghỉ lại qua đêm trong một ngôi trường bỏ hoang. Nhất quyết đòi làm người thức canh, cô đã nhìn thấy hình ảnh kinh dị của những đứa trẻ từng đi qua cuộc đời mình trên bìa một quyển sách. Carol còn tự mơ thấy một câu chuyện không có thật về bố Daryl qua lời kể của anh. Đỉnh điểm là khi cô nhìn thấy một thành viên The Whisperers và bám theo, để rồi bị treo ngược trên một sợi dây và gặp nguy hiểm khi nhiều xác sống tiến tới. Điều rùng rợn nhất của Ghosts không nằm ở hành tung bí ẩn của The Whisperers hay bóng tối bao trùm, mà ở sự bất phân định thực - ảo trong tâm lý Carol. Người xem dường như phải trải qua sự hoang mang cùng nhân vật. Họ không chỉ lo lắng cho sự an nguy của cô, mà còn sợ rằng cô sẽ vô tình sẽ làm hại đến đồng đội của mình. Những phút cuối tập đã chứng minh rằng không phải toàn bộ những gì Carol thấy là do cô hoang tưởng ra. Sự theo dõi của The Whisperers là có thật, và sau khi một thành viên nữ của chúng trúng phát đạn của Carol, cô ta đã chết do mất máu và tỉnh dậy trong hình hài xác sống.

Aaron & Negan – Cặp đôi bất đắc dĩ

Sự tương tác thú vị giữa Aaron và Negan là một trong những điểm nổi bật của tập (Ảnh: AMC)

Sau 4 mùa phim không quá được chú ý, Aaron đang dần có cốt truyện nổi bật hơn qua sự sáng tạo của Angela Kang. Còn Negan thì rõ ràng không thể phủ nhận đang là nhân vật có quá trình phát triển thú vị nhất của phim ở hiện tại. Họ phải miễn cưỡng chiến đấu cùng nhau qua sự “tác thành” của cha xứ, nhưng vô tình lại tạo nên một sự tương tác thú vị.

Aaron cũng có “bóng ma” của riêng mình, khi mà anh vẫn chưa thể quên được Eric - người bạn trai đã chết từ gần 9 năm trước. Mối tình chưa kịp nảy nở với Jesus cũng bị dập tắt cùng sự xuất hiện của The Whisperers. Đó có lẽ lý do mà anh tuyên bố rằng mình đã chán làm một người tốt trong tập đầu mùa này. Việc phải hợp tác cùng Negan đã gợi cho anh nhớ về cuộc chiến tranh với các cộng đồng trước đây, sự kiện đã cướp đi tính mạng Eric. Thái độ, từng lời nói & cử chỉ của Aaron cho thấy sự hận thù mà anh dành cho cựu thủ lĩnh The Saviors vẫn rất sâu đậm.

Khi bị Negan phản bác rằng việc một người mất đi những gì thuộc về mình là do sự yếu kém của chính họ, Aaron cũng đã lôi một “bóng ma” trong quá khứ của Negan ra để mỉa mai lại. Anh cho rằng vợ của Negan đã chết trong sự oán hận dành cho hắn. Tuy nhiên, đáp lại Aaron chỉ là nụ cười điềm tĩnh của Negan. Bất chấp sự ghét bỏ của Aaron, Negan vẫn cứu mạng anh và tình nguyện thức canh cho anh nằm nghỉ. Sau những năm tháng ngồi sau song sắt, con người của tên bạo chúa ngày nào giờ đây đã thay đổi. Những độc giả của bộ truyện tranh hẳn sẽ biết rằng phỏng đoán của Aaron về vợ Negan chưa hoàn toàn đúng. Có lẽ anh mới chỉ nghe lại từ Maggie về việc Negan nhắc đến vợ hắn. Chúng ta vẫn cần chờ đến ngày câu chuyện quá khứ của hắn chính thức được hé lộ.

Rosita & Eugene – Tình cảm đơn phương vô vọng

Eugene hỗ trợ Rosita chăm sóc bé Coco (Ảnh: AMC)

“Bóng ma” của Eugene lại là tình cảm đơn phương dành cho Rosita đã theo anh gần 10 năm trời đồng hành cùng cô, từ trước cả khi họ gặp nhóm Rick. Eugene vẫn hy vọng mình sẽ thoát khỏi được friendzone, rằng một ngày Rosita sẽ nhận ra sự quan tâm chân thành của mình. Anh tận tình giúp Rosita nuôi nấng bé Coco dù chỉ là…người thứ tư, hay ngây ngô nghĩ rằng việc mình ra ngoài chiến đấu cùng Rosita là để bảo vệ cô. Sau khi trở về từ công việc dọn dẹp xác sống, việc cố ý chuyển chủ đề cuộc trò chuyện sang tình cảm của Eugene khiến Rosita phản ứng gay gắt giữa lúc tâm trạng đang mệt mỏi. Cô khẳng định một lần nữa và cũng là lần cuối rằng chuyện tình giữa họ là điều sẽ mãi mãi không bao giờ có thể xảy ra. Đây cũng là lúc mà Eugene nhận ra rằng đã đến lúc mình nên từ bỏ, rằng tình bạn giữa anh và Rosita bấy lâu nay vốn chỉ được gây dựng từ một niềm tin hão huyền rằng nó sẽ tiến xa hơn thế.

Câu chuyện về một anh chàng ngây ngô, tốt bụng âm thầm quan tâm đến một cô gái xinh đẹp, mong đợi rằng một ngày tình cảm của mình được đáp lại là một motif quá quen thuộc mà ta có thể thấy cả trong phim lẫn ngoài đời. Thế nhưng, nếu so với những đoạn hội thoại đã từng có lúc đạt đến độ ngớ ngẩn, phi thực tế khi các nhân vật dạy nhau “triết lý” trong Season 8, chuyện tình của Eugene thực sự gần gũi và dễ đồng cảm hơn rất nhiều.

Kết luận

Ghosts một lần nữa là một tập phim duy trì sự ổn định trong chất lượng của The Walking Dead dù bộ phim đã đi đến năm thứ 10. Những hình ảnh rùng rợn, những vấn đề gần gũi, sự khai thác tự nhiên dành cho những nhân vật vốn chưa được chú ý quá nhiều đã tạo nên một tập phim dù không quá kịch tính nhưng vẫn đủ lôi cuốn người xem.