Đánh giá của HienTo

HienTo 10

KÝ SINH TRÙNG.

Mình chờ đợi gì ở Ký sinh trùng khi đi xem?
Phải chăng vì truyền thông quá tốt, vì sức mạnh của cành cọ vàng, hay vì poster hay vì sợ lạc lõng giữa đám bạn cứ huyên thuyên về ký sinh trùng?..Hoặc là tất cả…mình cũng không trả lời được câu hỏi này, nhưng có một điều mình biết rõ đó là mình đã buồn hết mấy ngày sau khi xem phim.

Nội dung phim không quá nặng hay quá nhiều twist. Nhưng lại khiến mình phải suy ngẫm, xem nhưng không để giải trí đơn thuần, mà hàng tá những suy tư sau khi rời rạp. Bộ phim không chỉ phản ánh thực trạng phân biệt giàu nghèo trong xã hội mà khi con người bị đặt vào tình huống éo le, những phản xạ tự nhiên nhất của họ sẽ bóc trần con người họ.

Phàm đã gọi là con người thì phần con dù sao cũng đi trước. Sung sướng, hạnh phúc, hưởng thụ đó cũng là nhu cầu thiết yếu của bất cứ ai. Hòn đá sung túc, vậy nên cứ ám ảnh người ta. Người ta mong muốn có nó, và cũng bị nó hại chết.

Lòng tham và giới hạn. Ai cũng vì lợi ích của mình mà sẵn sàng chà đạp lên người khác để đạt được. Khi Ki woo được giới thiệu làm gia sư và thấy nhận được tiền từ gia đình giàu có này thật dễ dàng thì cậu đã đưa em, rồi ba, rồi mẹ vào làm. Cảm giác giống như khi một con thú tìm được đồ ăn thì cả đàn sẽ bu lại cùng chia sẽ chiến lợi phẩm. Và để cả gia đình có làm việc, họ phải lập kế hoạch chi tiết, tìm hiểu từng chân tơ kẽ tóc tâm lý tình cảm và tính cách của mục tiêu, phối hợp nhuần nhuyễn, đi cùng kĩ năng diễn xuất thượng thừa để mục đích cuối cùng là kiếm được việc, là tống khứ được kẻ đang nắm giữ công việc đó. Ở bối cảnh xã hội khi mà tìm được việc rất khó khăn, họ sẵn sàng khiến anh tài xế mất việc, bà quản gia mấy đời phải về vườn. Dù đôi lúc ông Kim có yếu lòng, tự chất vấn lương tâm rằng bọn họ có thể tìm được việc khác không? Nhưng, một cách nhanh chóng, sự trắc ẩn đó được lấp đi bởi những lợi ích họ nhận được trước mắt. Mọi chuyện được đẩy lên cao trào ở căn hầm dưới nhà. Khi gia đình ông Kim và vợ chồng bà quản gia giằn co nhau, vật lộn nhau để giành quyền đi lên khỏi mặt đất. Một cú đá của bà Kim khiến cho bà quản gia rơi ngược xuống cầu thang. Cú đá gọn gàng mà dứt khoát. Sự đấu tranh của họ là sự đấu tranh giữa sự sống và cái chết, đấu tranh của sự sinh tồn, sự tồn tại. Khi có được điều mà mình khó khăn lắm mới giành được, thì ai dễ gì buông tay. Hình ảnh mà hai bên giằn co, chiến đấu với nhau để giành quyền thoát ra khỏi căn hầm đó khiến mình lạnh người, bởi đâu đó, phần người vẫn tồn tại. Họ vẫn băng khoăn, vẫn áy náy, vẫn day dứt... nhưng, họ vẫn lựa chọn nhắm mắt để những cảm xúc đó chìm đi, bởi họ không có chỗ cho lòng trắc ẩn, cho những giá trị nhân văn. Ở trong phim chẳng nói lí do vì sao gia đình ông Kim thất nghiệp. Họ chỉ vẽ ra hoàn cảnh của gia đình ông là như vậy. Ở đây mình không nghĩ rằng họ muốn đề cập đến việc nghèo là tốt hay xấu hay nghèo là cái tội? Có đáng lên án hay không? chỉ là tạo ra một hoàn cảnh để khai thác bản chất thực sự của con người.

Câu chuyện được kể bằng những góc máy, những hình ảnh ẩn dụ khiến cho người xem nhiều ám ảnh và trăn trở. Đối với mình, hình ảnh hai chị em rà sóng wifi trên poster không ám ảnh bằng hình ảnh cô em bình tĩnh ngồi trên bồn cầu châm điếu thuốc hút dù cho phía dưới nước cóng ngập nhà và nước đen ngòm cứ trào lên từng cơn, từng cơn, bung ra khỏi nắp bồn cầu. Cô ngồi đó, bế tắc, và bất lực. Cô đành cam chịu những gì đang xảy ra xung quanh. Chấp nhận nó mà không hề còn chút sức lực để phản kháng. Cũng giống như hình ảnh ba cha con trở về nhà qua cầu thang đi xuống tàu điện ngầm. Cả ba ướt như chuột, co ro và lầm lũi cắm đầu cắm cổ đi xuống. Giống như những con chuột ướt quay về cóng ngầm. Hình ảnh này khiến mình liên tưởng tới Us. Và cuộc sống của những người bên dưới. Những người có cái “mùi” rất riêng, mà không gì xoá đi được. Mùi của cống ngầm, của tàu điện ngầm.
Cuộc đời của họ vốn không có kế hoạch bởi cuộc đời vận hành theo cái cách phá vỡ các kế hoạch. Họ đi và làm theo bản năng, theo cách phản ứng lại những gì tác động lên họ, một cách rất tự nhiên như kiểu đói là phải ăn.

Trong phim, không có một mối quan hệ nào mà tình cờ hay vô tư. Mọi thứ, mọi mối quan hệ luôn được toan tính và tranh đấu, giành giật. Bởi đời mà, đầy khắc nghiệt. Bạn mong chờ được đối xử chân thành và đầy yêu thương ư? Có vẻ như, chẳng có chỗ để dành cho nó. Nhưng, May mắn thay, ít ra cuối cùng, bạn sẽ tìm thấy được điều đó trong gia đình, và chỉ có gia đình mà thôi. Bởi gia đình là nơi, dù xảy ra chuyện gì thì yêu thương cũng sẽ ở lại. Dù gia đình nghèo với cuộc chiến mưu sinh, hay gia đình giàu với những suy tư, toan tính trong cuộc sống của họ, họ vẫn mong những gì tốt nhất cho người thân của mình.

Lại nói về giàu, về nghèo. Thì dù cho là nghèo, hay giàu, họ đều có những vẫn đề của họ. Đối với gia đình ông Kim là giấc mơ đổi đời. NHưng đâu đó, họ luôn tự hỏi bản thân mình có thuộc về nơi này không? Mình có phù hợp không? Có lẽ đó chính là phần người đang có níu giữ họ. Còn gia đình giám đốc Park lại có những vấn đề của người giàu. Họ có cần đấu tranh vì tiền tài không? Cần chứ, vậy nên họ bất chấp ở lại ngôi nhà có ma vì nhà có ma là có tiền. Nếu như Gia đình ông Kim bao giờ cũng đi xuống: đi xuống cầu thang để về nhà, ngôi nhà ở bên dưới mặt bằng đường, nhưng cái toilet lại ở trên cao.. nhưng gia đình ông Park thì ở trên: bước lên mới vô được nhà, ở trên căn hầm, .. và họ dường như chẳng biết hay quan tâm những người ở bên dưới. Nhưng, họ có những vấn đề về bản thân và luôn e sợ ngừoi khác biết, người khác làm hại. Một bên không có gì mất, một bên có quá nhiều thứ để giữ.
Ở phim này, Bạn sẽ không tìm ra nhân vật phản diện, mỗi người ai cũng vừa có điểm tốt và điểm xấu. Phản diện ở đây, tồn tại đâu đó, mơ hồ, mà bất cứ câu nào thốt ra để lí giải, chắc có lẽ là câu, đời là vậy mà. Cảm giác kiểu như mình đang coi một phim sinh tồn, một cuộc chiến chống quái vật mà con quái vật đó, không hình hài, mơ hồ, nhưng hung tợn và cực kì nguy hiểm. Nó sẵn sàng nhảy bổ ra tấn công bất cứ lúc nào. Và con người luôn trong tình trạng hồi hộp, căng thẳng, và run sợ. Chỉ cần con quái vật xuất hiện là bất chấp tất cả để cứu bản thân mình, gia đình mình trước. Bất chấp phải hi sinh một người khác, một gia đình khác.

Vẫn còn nhìu nữa những điều còn trăn trở, nhưng dài quá đành tạm dừng ở đây..