Review Con Kể Ba Nghe – Nghề xiếc lần đầu lên màn ảnh rộng đầy rực rỡ

Giữa thị trường phim Việt ngày càng ồn ào bởi chiêu trò quảng bá và các công thức giải trí quen thuộc, Con Kể Ba Nghe xuất hiện như một tác phẩm lặng lẽ nhưng đủ sức khiến người xem phải dừng lại, suy ngẫm và… rơi nước mắt. Không cố gắng tạo cú nổ truyền thông, bộ phim của đạo diễn Đỗ Quốc Trung chọn cách đi chậm, đi sâu vào thế giới nội tâm của nhân vật, để rồi từng cảm xúc thấm dần vào khán giả lúc nào không hay.

Nghề xiếc và tình cha con

Con Kể Ba Nghe xoay quanh câu chuyện của ông Thái (Kiều Minh Tuấn) – một nghệ sĩ xiếc đi trên dây sống khép kín, dành cả đời mưu sinh bằng những màn biểu diễn chông chênh để nuôi con trai là Minh (Hạo Khang) sau biến cố gia đình. Khoảng cách giữa hai cha con ngày càng lớn khi Thái yêu con theo cách âm thầm, nghiêm khắc, còn Minh bước vào tuổi thiếu niên với nhiều bất ổn tâm lý, cảm giác bị bỏ rơi và không được lắng nghe.

Minh rơi vào trầm cảm mà bản thân không thể tự thoát ra được

Nghề xiếc trong phim không chỉ là bối cảnh mà còn là ẩn dụ cho cuộc sống mong manh và tâm trạng chênh vênh của các nhân vật. Khi Minh ngày càng khép kín và có những biểu hiện trầm cảm khiến người cha lo sợ, Thái buộc phải đối diện với nỗi bất lực lớn nhất của mình khi yêu con nhưng không biết cách bảo vệ và thấu hiểu con.

Từ những biến cố căng thẳng, bộ phim dẫn dắt câu chuyện đến hành trình mở lòng, nơi cha và con học cách lắng nghe nhau, không bằng những lời giáo huấn, mà bằng sự cảm thông và chấp nhận, để từng bước hàn gắn mối quan hệ đã rạn nứt từ rất lâu.

Tình cha con được xây dựng tròn trịa nhiều tầng ý nghĩa

Nhịp phim chậm rãi, cảm xúc được nuôi dưỡng từ từ

Nửa đầu phim Con Kể Ba Nghe có tiết tấu chậm, ít cao trào, nhiều khoảng lặng. Tuy nhiên, sự chậm rãi này không phải là điểm yếu, mà là lựa chọn có chủ ý của đạo diễn. Phim dành thời gian để khán giả làm quen với nhân vật, với không gian sống, với những xung đột âm ỉ chưa bùng nổ.

Mở đầu phim hơi chậm rãi nhưng nếu kiên nhẫn xem tiếp thì hoàn toàn xứng đáng

Từng chi tiết nhỏ, từng ánh nhìn, từng câu thoại ngắn đều góp phần tích lũy cảm xúc. Nhờ vậy, khi mâu thuẫn lên tới đỉnh điểm, cảm xúc bùng nổ trở nên rất thật, rất đau và đủ sức khiến người xem đồng cảm sâu sắc.

Đáng chú ý, dù khai thác những vấn đề nặng về tâm lý như trầm cảm, bế tắc tinh thần, Con Kể Ba Nghe không đẩy khán giả vào trạng thái bi lụy kéo dài. Nhịp điệu vừa phải giúp người xem có thời gian suy ngẫm và tự soi chiếu lại những mối quan hệ của chính mình.

Con Kể Ba Nghe dù nặng về tâm lý nhưng vẫn có những khoảng hài nhẹ nhàng

Hình ảnh, màu phim và yếu tố nghệ thuật được đầu tư chỉn chu

Về mặt hình ảnh, Con Kể Ba Nghe cho thấy sự đầu tư nghiêm túc. Các cảnh quay được trau chuốt về bố cục, góc máy và màu sắc. Tông màu phim trầm, phù hợp với không khí nội tâm nặng nề của câu chuyện, nhưng không hề u ám hay ngột ngạt.

Dù bối cảnh chính là rạp xiếc đầy sắc màu nhưng màu phim vẫn mang đến cảm giác trầm buồn

Đặc biệt, việc lựa chọn nghệ thuật xiếc làm bối cảnh không chỉ mang tính mới lạ mà còn đóng vai trò như một ẩn dụ xuyên suốt cho bộ phim Con Kể Ba Nghe. Những màn biểu diễn trên dây, những khoảnh khắc chênh vênh giữa không trung gợi liên tưởng mạnh mẽ đến trạng thái tinh thần của nhân vật luôn phải giữ thăng bằng, chỉ cần lệch một chút là rơi vào vực sâu.

Song song với đó, phim cũng khéo léo cài cắm những mảng miếng hài duyên dáng từ các nhân vật phụ như Quốc Khánh, Lê Lộc… Những khoảnh khắc này không phá vỡ mạch cảm xúc chung, mà ngược lại giúp bộ phim trở nên gần gũi hơn, tránh được cảm giác nặng nề thường thấy ở dòng phim tâm lý gia đình.

Phim không cố nhồi nhét bi kịch hay cãi nhau chí chóe để câu kéo nước mắt khán giả

Kiều Minh Tuấn và vai diễn để đời

Nếu phải chọn ra yếu tố khiến Con Kể Ba Nghe để lại dư âm mạnh mẽ nhất, đó chắc chắn là diễn xuất của Kiều Minh Tuấn. Nam diễn viên đã có một màn hóa thân đầy thuyết phục vào hình ảnh người cha ít nói, nhiều dằn vặt và bất lực trước chính cảm xúc của mình.

Kiều Minh Tuấn đã có vai diễn ấn tượng nhất trong sự nghiệp

Không cần những đoạn thoại dài hay cao trào gào khóc, Kiều Minh Tuấn chinh phục khán giả bằng ánh mắt, nét mặt và sự tiết chế. Mỗi cái nhìn, mỗi khoảng lặng đều mang theo sức nặng cảm xúc. Người xem có thể cảm nhận rõ sự yêu thương, day dứt và cả nỗi sợ mất con mà nhân vật luôn cố giấu kín.

Ở vai diễn này, Kiều Minh Tuấn gần như trút bỏ hoàn toàn hình ảnh quen thuộc trước đây để trở thành một người cha rất đời, rất thật. Không quá lời khi nói đây là một vai diễn hay nhất trong sự nghiệp của anh, một vai diễn đủ sức ám ảnh và theo khán giả rất lâu sau khi bộ phim kết thúc.

Nhân vật Thái có nội tâm dồn nén đầy phức tạp lẫn nỗi đau âm ỉ suốt nhiều năm

Con Kể Ba Nghe không phải là bộ phim dành cho số đông thích giải trí nhanh. Thay vào đó, phim chọn cách kể một câu chuyện giản dị, chậm rãi và đầy cảm xúc về gia đình, về khoảng cách thế hệ và những yêu thương không nói thành lời. Nếu bạn đang tìm một bộ phim Việt chất lượng để xem chậm lại, để cảm và để nghĩ, Con Kể Ba Nghe là lựa chọn xứng đáng.