Cứu (Send Help) do Sam Raimi đạo diễn, đến như một làn gió xoa dịu nỗi lòng của những con dân công sở bằng một quá trình sinh tồn tai bay vạ gió trần trụi.
Nhà làm phim tài năng và dàn diễn viên cuốn hút đã nhào nặn bộ phim thành thứ gì đó hoang dã, điên rồ, nhưng rung cảm và lôi cuốn cực kỳ. Tất cả chỉ để truyền tải thông điệp thẳng thắn về tác hại của việc chúng ta không thể dừng làm - bán mình cho tư bản ấy.
Chuyến công tác hóa ác mộng
Phim điện ảnh Cứu bắt đầu với cô nhân viên phòng Kế Hoạch và Chiến Lược Linda Liddle (Rachel McAdams) mẫn cán, đã cống hiến cho công ty suốt 7 năm ròng rã tài phân tích và số liệu của mình. Vấn đề là công ty này đối xử với cô không ra gì.
Khi ông "con ông cháu cha" Bradley (Dylan O’Brien) lên kế nhiệm công ty gia đình, mọi thứ còn tệ hơn. Linda bị tước đoạt cơ hội thăng chức, bị hắn cười nhạo, bị đồng nghiệp bỏ rơi, bị kẻ kém cỏi hơn cướp công. Mọi thứ đã đẩy cô đến giới hạn chịu đựng.
Không ai cứu bạn đâu. Nên bạn hãy cứu chính mình đi! - Linda Liddle (Nguồn ảnh: Bleeding Cool News)
Đã thế, Bradley còn định sa thải cô sau chuyến công tác đến Thái Lan. Nhưng cuộc sống không như cuộc đời. Chuyến đi công tác đó gặp nạn giữa đường. Sau vụ nổ máy bay, chỉ còn Linda và Bradley toàn mạng trôi dạt vào đảo hoang.
Không thể cầu cứu, không thể rời đảo, Linda phải vận dụng hết vốn kỹ năng sinh tồn ngoài trời để giữ ông trời con kia còn thở. Nhưng hành trình sinh tồn đó đã đánh thức điều gì đó trong cô. Điều gì đó hoang dã và nguy hiểm. Cuộc chiến sinh tồn này không thể có hai kẻ sống sót được.
Cứu là bộ phim không thể quên!
Đọng lại trong bạn một nỗi ngang trái không lời
Nếu không đọc tin tức, những mọt phim kỳ cựu sẽ dễ nhầm lẫn Cứu là một bộ phim của M. Night Shyamalan từ cái nhìn đầu tiên. Vì chơi đùa với những khái niệm kinh dị “high-concept” thế này, nỗi sợ hiện đại thường trực, quay quanh một nhóm nhân vật nhỏ, hòa trộn nhiều chủ đề, thể loại phim là đặc trưng của đạo diễn đã làm nên Signs, Old, Trap...
Song, vào phim rồi mới thấy, Sam Raimi có sự uyển chuyển, khiếu hài hước đen tối và bàn tay kinh dị hiếm ai bì được. Hỗn hợp ấy đã cho ra đời một bộ phim vô cùng hấp dẫn.
Phim bắt đầu chậm kiểu lên dây cót
Cứu gói gọn câu chuyện trong dưới 2 tiếng, nhưng lại để lại cảm giác một kiếp người đã trôi qua. Không, đây không phải là một điều tồi tệ khi nó đặt bạn lên một chuyến tàu lượn hết hồn. Câu chuyện úp mở nhịp nhàng. Khúc dạo đầu chậm mà căng, thâu tóm tình tiết như lò xo. Đúng lúc thì nó bật lên, đầy khán giả vào phần ăn tiền nhất.
Bradley và Linda, bộ phim bóc trần sự nghiệt ngã ở nhân vật lẫn khán giả. Kẻ thống trị nay trở thành kẻ phụ thuộc. Kẻ bị áp bức nay vùng lên mạnh mẽ. Sinh tồn và hợp tác nay trở thành màn thao túng tâm lý, trả thù tàn nhẫn ngọt ngào có thể khiến bạn kinh tởm, đau đớn, lẫn phì cười cùng một lúc. Rồi khi bạn không đề phòng, màn hù dọa đau tim từ đâu nhảy ra.
Từ từ thu thập sự kịch tính
Đến cuối, màn cao trào không thể thỏa mãn hơn đến để tiễn bạn khỏi rạp trong cảm giác lâng lâng lẫn đăng đắng. Vì Cứu mang đậm tính tận hưởng một ảo tưởng rùng rợn, nhưng cuối cùng lại đưa chúng ta về lại thực tế viễn vông của màn “bật sếp” đẫm máu này.
Bạn hoàn toàn có thể thấy mình trong đó. Sự ức chế đầy nhẫn nhịn đến tội nghiệp trong Linda, hay sự hợm hĩnh lạm quyền trong Bradley, hết thảy sự ngượng nghịu, lạc lõng, cô đơn, hời hợt, nông cạn, bộ phim thể hiện rất sắc sảo, rất trào phúng con người hiện đại với các vết thương âm ỷ và ý định độc địa dồn nén.
Đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác
Sam Raimi cho phép sự độc ác ấy thể hiện trong phim của mình theo cách chấp nhận được. Đây là phim thôi mà! - Hẳn nhà làm phim muốn bạn hiểu điều đó.
Kết cục trong đây vì thế vừa có hậu vừa gai người. Nó gãi đúng chỗ ngứa của những “zombie công sở”, nhưng cũng chạm đến một nỗi bất lực không tên. Sự ngang trái cùng cực, cùng bàn tay khéo léo uyển chuyển đưa đẩy qua nhiều thể loại, khiến Cứu trở thành một dấu ấn khó quên.
Đúng lúc là Cứu bật lên một màn đẫm máu
Sam Raimi quả thật biết cách chơi đùa với cảm xúc và con người khi khắc họa màn biến chuyển tâm lý súc tích trong khi dẫn dắt khán giả điệu nghệ như một tay cao bồi giàu kinh nghiệm. Mỗi một tình tiết hiện lên luôn ẩn chứa ngụ ý sâu xa. Từng mảnh ghép được phân phát đầy tình gợi ý úp mở một cú twist lật ngược mọi tiên đoán.
Cứu không nhát tay chứng tỏ sinh tồn là một việc hoang dã và bẩn thỉu đẫm máu và dịch cơ thể với bầu không khí quái đản bủa vây mọi thứ. Điều đáng khen hơn nữa là không ai trong đây bị rập khuôn buồn chán hay một màu đến đáng thương.
Cứu -Chỉ là phim thôi nha!
Tất nhiên, Cứu không thể hoàn thiện yếu tố nhân vật nếu không có màn tung hứng của bộ đôi diễn viên chính. Bộ phim là màn biến hóa đúng nghĩa. Rachel McAdams từ hình tượng nàng thơ tình cảm đến một Final-girl lật ngược mọi khuôn khổ. Còn Dylan O’Brien tìm thấy sự đểu cáng bất ngờ so với hình tượng trai ngoan trước đây của mình.
Cả hai làm nên màn biểu diễn tròn trịa và thăng hoa ở những chỗ đắt giá nhất. Họ cần như vậy để áp chế vài chi tiết khá phi logic. Không sao, chúng quá nhỏ để đánh đổ một câu chuyện và hàng trăm thứ xúc xảm nó đánh thức chỉ trong 2 tiếng.
Nói chung là Cứu nên được xem với đồng nghiệp và sếp
Một bộ phim...bạn nên rủ sếp và đồng nghiệp xem cùng
Xem rồi mới biết sao phim này nhất định phải ra rạp. Không biết có phải vô tình hay cố ý hay không mà Sam Raimi đã xào nấu Cứu như một bộ phim mang cả chất “camp”, một bộ phim phải được xem bởi một đám đông hoặc ai đó chia sẻ cùng nỗi niềm giữa thời đại streaming.
Ai như sếp và đồng nghiệp bạn ấy. Giữa những lúc như vậy, thông điệp của nó lại càng mạnh mẽ. Song, như đã nói trên, bạn hoàn toàn có thể viện dẫn ý đồ của Raimi - Đây là phim thôi nha!