Đánh giá phim

Review Ngày Tàn Của Phố Oak - Anne Hathaway chiến đấu với khủng long

Ngày Tàn Của Phố Oak (The End of Oak Street) là bộ phim kiểu nếu Stephen King viết truyện kinh dị khủng long thì đây chính là hiện thân của nó. Và khi thật sự xem nó, bạn sẽ ước nó dám đi xa hơn những gì thương hiệu Jurassic Park đã làm ở thập niên 2020.

Tai họa từ trên trời rơi xuống

Ngày Tàn Của Phố Oak mở đầu với một khu phố ngoại ô Mỹ những năm 80 yên bình, thân thiện, cư dân hiền lành, trong đó có cả gia đình của hai vợ chồng Denise Platt (Anne Hathaway) và Greg Platt (Ewan McGregor).

Nhưng rồi vào một đêm trời mưa, đùng một cái, ánh sáng lạ sáng lên, mọi thứ thay đổi theo hướng tồi tệ hơn. Toàn bộ phố Oak quanh nhà Platt bị dịch chuyển về thời đại của loài khủng long 200 triệu năm về trước.

Một gia đình ngoại ô kiểu mẫu xuyên không về thời đại khủng long

Giữa những sinh vật dữ tợn với răng nanh và móng vuốt, to lớn như tòa nhà, nhỏ hơn thì chạy nhanh như ô tô, có loài thì kỳ dị bò trườn, nhà Platt nhận ra muốn sống sót, họ phải đoàn kết.

Nhưng mâu thuẫn hôn nhân âm thầm đang chực chờ xé xác họ trước cả những con thú. Sống sót cùng nhau hoặc bỏ mạng trong cô độc, khu phố yên ả giờ là đấu trường giữa hai thời đại đáng lẽ không bao giờ giao nhau.

Kết cục ai cũng đoán được. Phe con người ăn hành từ đầu đến cuối

Một liều adrenalin cho cuối tuần

Giữa lúc thương hiệu Jurassic Park đã lùi xa, Jurassic World làm chúng ta thất vọng và ti tỉ những bộ phim hạng B về khủng long vẫn không thể cho khán giả sự thỏa mãn, thì Ngày Tàn Của Phố Oak đến với một ý tưởng thú vị.

Như thể vũ trụ đã nghe quá nhiều câu ngớ ngẩn về việc loài người từng tồn tại chung với khủng long và biến nó thành sự thật cho biết mặt. Như bạn đã đã đoán được, không có gì tốt đẹp đến với phe loài người khi cạnh tranh với loài vật chỉ tuyệt chủng bởi tác nhân ngoài Trái Đất.

Ngày Tàn Của Phố Oak có ý tưởng thú vị

Nhưng điều đó không có nghĩa cuộc đụng độ giữa hai giống loài đánh mất sự hấp dẫn của nó. Ngày Tàn Của Phố Oak biết chứ và nó dành mọi phút giây để biến viễn cảnh ấy thành một trải nghiệm đáng nhớ. Và đây là những gì phim làm được

Bộ phim là một hỗn hợp các tác phẩm của Spielberg, chọn lọc những yếu tố từ Jaws, và Jurassic Park, bao gồm cả những khoảnh khắc đặc trưng về thiết kế âm thanh và nhạc nền. Rồi nó được tiêm thêm một liều chứa yếu tố bí ẩn rùng rợn Stephen King thường dành cho những thị trấn nhỏ của ông.

Nó vừa Spielberg, vừa Stephen King vừa Jurassic World

Tất cả để trả lời câu hỏi liệu loài người đối mặt với mối tai họa từ trên trời rơi xuống thế nào theo ba giai đoạn: hoang mang-chấp nhận-đấu tranh. Chiến thắng thì chưa chắc, nhưng nhìn các nhân vật chiến đấu có sự kịch tính nhất định.

Warner Bros. đã cấp cho biên kịch kiêm đạo diễn David Robert Mitchell (It Follows) một ngân sách khổng lồ, cho phép tạo ra hiệu ứng hình ảnh đỉnh cao và quy tụ các ngôi sao hạng A như Anne Hathaway và Ewan McGregor.

Khủng long làm drama gia đình thêm dữ dội

Và đổi lại, ông đã mang đến Ngày Tàn Của Phố Oak, một bộ phim hành động sinh tồn tràn ngập những con khủng long có lông vũ hung dữ, nhưng cũng thấm đẫm nỗi sợ hãi hiện sinh và drama gia đình không lỗi thời dù mọi thứ diễn ra ở năm 1980.

Người viết có thể hiểu được tại sao nhà làm phim chọn một thời đại như thế làm bối cảnh chính. Vì anh đã khéo léo dẫn dắt mọi thứ đang diễn ra, hỗn loạn lẫn khi sự thật được tiết lộ, đều thông qua con mắt của các thành viên Platt.

Khủng long của Ngày Tàn Của Phố Oak nhìn rất độc đáo

Trong thời đại mà kiến thức về khủng long chẳng phổ biến và mang tính phỏng đoán, phản diện của Ngày Tàn Của Phố Oak càng trở nên đáng sợ hơn khi nỗi sợ hãi của những cư dân ngơ ngác phóng đại chúng. Trong khi đó, cái mác sci-fi cho phép phim sử dụng những loài khủng long biểu tượng nhất dù theo thực tế chúng không tồn tại cùng thời.

Ngày Tàn Của Phố Oak vì thế không chỉ ấn tượng về phần nhìn, mà còn trở nên gay cấn với các màn đối đầu với các khủng long khác nhau. Ông bố ngoại ô thì lóng ngóng, còn bà mẹ nội trợ phải gồng lên chiến đấu như một thói quen.

Jump-scare nè

Đó còn là cơ hội vàng để phim thể hiện khiếu hài hước lẫn sự ngốc nghếch và màn cảm xúc gia đình mạnh mẽ. Còn khán giả thì đứng ngồi không yên khi những chú vật nuôi đụng phải mối họa thời tiền sử.

Tim của chúng ta thì đập liên hồi khi những miếng thịt di động kia ngơ ngác vừa đi vừa thét lên báo cáo với đám khủng long ăn thịt họ đang ở đây. Và bằng cách nào đó khung cảnh họ chạy trối chết lại trở nên buồn cười.

Đáng sợ

Điều đáng nói hơn nữa là bộ phim này là một ý tưởng nguyên bản. Nên người viết phải khen Ngày Tàn Của Phố Oak đã nỗ lực trở nên khác biệt ngay cả khi nguồn cảm hứng của nó dựng lên một cái bóng lớn. Đó là một điều không dễ làm đâu.

Khủng long trong đây khác biệt chứ. Thay vì các phiên bản phần nào được nhân tính hóa ở Jurassic Park, chúng dữ hơn, thuần bản năng nguyên thủy, là minh chứng chúng là tạo vật không cần đến bất kỳ thiết lập ADN cường điệu nào để trở nên đáng sợ hơn. Và chúng ta cũng vậy.

Dàn nhân vật không cần bạn thích họ là điểm nhấn trong Ngày Tàn Của Phố Oak

Nếu Steven Spielberg thường tôn vinh sự kiên cường của con người, Stephen King ca ngợi sự phản kháng và kết nối của những người cùng cảnh ngộ, thì bộ phim này cô đọng các nhân vật của nó thành những phiên bản sinh tồn ích kỷ phủi sạch mối liên kết cộng đồng và tình làng nghĩa xóm.

Ngày Tàn Của Phố Oak là phim hành động không có người hùng hành động. Anh ta, cô ta, họ, sẽ không đến giải cứu những nạn nhân, sẽ không giúp đỡ, và có những quyết định đáng ngờ. Mọi thứ là để sống sót. Nên phim cũng chẳng quan tâm bạn có thích nhân vật của nó hay không.

Nhưng Ngày Tàn Của Phố Oak có thể đã hơn

Nhưng phim đã có thể “đã” hơn

Song, khi phim đã kỳ công dựng lên một loạt nhân vật như vậy, phủ bóng sự kinh hoàng đẫm máu với tiếng khủng long nhai nghiến người này đến săn đuổi người khác, trẻ em lạc lối và xác người nằm trong những chiếc xe lăn lóc hoang tàn, mọi thứ được kỳ vọng sẽ dữ dội hơn. Đó là điểm yếu chết chóc nhất của Ngày Tàn Của Phố Oak.

Bộ phim bị mắc kẹt ở giai đoạn đáng lẽ nó phải bứt phá. Mọi thứ có xu hướng lặp đi lặp lại khiến mạch phim hơi lê thê, với một cú twist duy nhất làm điểm tựa cho một đoạn phim cồng kềnh. Nên bộ phim như đang diễn ra theo một bản nhạc bằng phẳng không lên không xuống tẻ nhạt dần dần. Đó là một sự tiếc nuối sau màn mở đầu đầy kịch tính. Mọi thứ vẫn chưa thực sự “đã nư”.

Vậy Ngày Tàn Của Phố Oak có đáng xem?

Ngày Tàn Của Phố Oak có đáng xem?

Câu trả lời là có. Bất chấp cú thụt lùi ở đoạn gần cuối, Ngày Tàn Của Phố Oak đã hoàn thành đúng mục đích nó được sinh ra: làm một bộ phim mùa hè gom đủ dàn cast ngôi sao, hành động sinh tồn, tình cảm, viễn tưởng, khủng long.

Phim có thể chưa được như kỳ vọng, nhưng nó vẫn là một liều adrenalin đủ mạnh để làm nên một trải nghiệm xem phim đáng tiền. Và nó có khủng long. Chúng thì luôn đáng xem mà.