Đánh giá phim

Review Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ – Thuật “đi thiếp” độc lạ của phim kinh dị Việt

Giữa làn sóng phim kinh dị Việt đang nỗ lực tìm bản sắc riêng, Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ của đạo diễn Nguyễn Hữu Hoàng xuất hiện với một concept khá bắt mắt kết hợp thẩm mỹ viện hiện đại với thế giới cõi âm. Nhưng liệu phim có đủ lực để khiến khán giả vừa sợ vừa nhớ, hay lại rơi vào cái bẫy quen thuộc của thể loại jump-scare thiếu chiều sâu?

Bác sĩ thẩm mỹ “chui” tại biệt thự xứ ngàn hoa

Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ mở ra bằng một biến cố kéo theo hàng loạt bi kịch. Thuận (Lê Xuân Tiền) rơi vào trạng thái hôn mê sau tai nạn, chỉ ít phút sau khi anh cầu hôn bạn gái – bác sĩ Thanh (Ngọc Trinh), nhưng bị từ chối. Để chạy chữa cho người mình yêu, Thanh buộc phải kiếm một khoản tiền lớn. Cô chấp nhận đến làm việc tại một viện thẩm mỹ xa xôi do bà Xuân (Xuân Lan) điều hành, với mức thù lao hấp dẫn.

Theo chân bà Xuân, bác sĩ Thanh lên làm việc tại biệt thự ở Đà Lạt

Bệnh viện ấy thực chất là một căn biệt thự cổ được xây dựng như khu nghỉ dưỡng, tách biệt hoàn toàn với đô thị. Không khí ngay từ đầu đã nhuốm màu u ám, và càng ở lâu, Thanh càng nhận ra nơi đây không hề bình thường. Những hiện tượng quỷ dị liên tục xuất hiện, từ những âm thanh kỳ lạ cho đến bóng người thoắt ẩn thoắt hiện, tạo cảm giác bất an len lỏi trong từng khung hình.

Dưới sự hướng dẫn của bà Xuân, Thanh có thể xuất hồn, bước vào cõi âm để tìm linh hồn của Thuận. Hành trình này không chỉ là nỗ lực cứu người yêu, mà còn mở ra hàng loạt bí mật bị chôn giấu phía sau thẩm mỹ viện. Dần dần, cô phát hiện ra một nghi lễ tàn độc đang diễn ra bởi bàn tay tà thuật của bà Xuân. Thanh dần bị cuốn vào vòng xoáy giữa hai thế giới, nơi ranh giới sống – chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Thanh gặp lại chồng sắp cưới Thuận ở cõi vô thường

Khai thác thuật “đi thiếp” nhiều nét tương đồng với Insidious

Điểm đáng chú ý nhất của phim nằm ở việc khai thác nghi lễ “đi thiếp” – một dạng xuất hồn xuống cõi âm trong dân gian. Đây là chất liệu không quá xa lạ, nhưng đủ hấp dẫn nếu được xử lý tinh tế. Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ tận dụng yếu tố này để xây dựng phần lớn các phân đoạn kinh dị, từ việc nhân vật giao tiếp với linh hồn cho đến những cuộc đối đầu trực tiếp với thế lực siêu nhiên.

Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ có vẻ như là Insidious bản Việt

Tuy nhiên, càng xem, người ta càng dễ nhận ra dấu ấn quen thuộc từ những bộ phim như Insidious, The Conjuring hay Lights Out. Từ cách dàn dựng không gian cõi âm cho đến nhịp dựng jump-scare đều mang cảm giác đã từng thấy ở đâu đó. Phim chọn cách “hù dồn dập”, gần như không cho khán giả thời gian nghỉ, với âm thanh lớn, tình huống bất ngờ và hình ảnh ma quỷ xuất hiện liên tục.

Số lượng linh hồn trong phim dày đặc đến mức có thể khiến người xem vừa choáng vừa… chán. Những tạo hình ma quỷ đa dạng, từ méo mó, thiếu bộ phận đến những hình dạng dị thường, góp phần tạo nên một thế giới hỗn loạn. Dù vậy, một số tạo hình lại vô tình khiến cảm giác sợ hãi bị giảm đi, thậm chí đôi lúc mang lại sự buồn cười không chủ ý.

Một số cảnh ma quỷ có tiết tấu dài dòng và chưa đủ sợ

Có thể nói, phim có không khí kinh dị rõ ràng và không thiếu nỗ lực trong việc tạo cảm giác giật mình. Nhưng việc phụ thuộc quá nhiều vào những công thức quen thuộc khiến tổng thể thiếu đi bản sắc riêng.

“Bội thực” thông điệp được truyền tải

Ẩn dưới lớp vỏ kinh dị, Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ thực chất là một câu chuyện về lòng tham và nỗi ám ảnh ngoại hình. Thẩm mỹ viện trong phim không chỉ đơn thuần là nơi làm đẹp, mà là biểu tượng cho khát khao thay đổi bản thân đến mức cực đoan.

Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ lồng ghép quá nhiều điều muốn kể

Phim cũng mở rộng câu chuyện sang nhiều khía cạnh khác như tình yêu giữa Thanh và Thuận – một mối quan hệ bị chia cắt bởi ranh giới âm dương, hay tình mẫu tử giữa bà Xuân và cô con gái tật nguyền. Bên cạnh đó là những ước mơ dang dở, những khát khao không thành hiện thực dần biến thành chấp niệm ám ảnh con người.

Tuy nhiên, chính việc lồng ghép quá nhiều thông điệp lại khiến bộ phim trở nên nặng nề và thiếu tập trung. Mỗi tuyến câu chuyện đều có tiềm năng, nhưng không được khai thác đủ sâu. Các nhân vật xuất hiện liên tục, được xây dựng vội vàng rồi biến mất mà không có một cái kết rõ ràng. Điều này khiến mạch phim trở nên rời rạc, cảm xúc bị ngắt quãng và thiếu sự thỏa mãn khi câu chuyện khép lại.

"Nhân vật của Rima Thanh Vy chưa kịp tỏa sáng đã bốc hơi

Dàn diễn viên trai xinh gái đẹp

Về mặt hình ảnh, phim ghi điểm nhờ dàn diễn viên có ngoại hình nổi bật. Ngọc Trinh mang đến một Thanh vừa mong manh vừa bí ẩn, đặc biệt trong những phân cảnh ban đêm, nơi ánh sáng và màu sắc giúp tôn lên vẻ đẹp mờ ảo của cô. Diễn xuất của Ngọc Trinh ở mức tạm để thể hiện một nhân vật mang nhiều áp lực tâm lý, nhưng vẫn chưa thực sự tạo được những khoảnh khắc bùng nổ.

Một vài phân cảnh Ngọc Trinh rất xinh đẹp

Lê Xuân Tiền lại khá mờ nhạt khi nhân vật Thuận không có nhiều đất diễn. Sự xuất hiện của anh chủ yếu đóng vai trò làm động lực cho tuyến truyện chính, nên khó để tạo ấn tượng sâu đậm.

Ngược lại, Xuân Lan là nhân tố ổn định nhất. Vai bà Xuân mang đến cảm giác nguy hiểm, khó đoán, dù vài phân cảnh nữ diễn viên diễn khá gồng để ra nét đáng sợ. Từ ánh mắt đến thần thái đều góp phần tạo nên một phản diện đủ sức khiến người xem bất an.

Xuân Lan nhìn rất nguy hiểm nhưng cảm giác vẫn khá gồng

Nhìn tổng thể, Thẩm Mỹ Viện Âm Phủ là một bộ phim có ý tưởng tốt, không khí ổn và đủ sức giải trí với những ai thích cảm giác giật mình liên tục. Nhưng để trở thành một tác phẩm kinh dị thực sự đáng nhớ, bộ phim vẫn cần một kịch bản chặt chẽ hơn, sự tiết chế trong cách kể chuyện và quan trọng là bản sắc riêng không lai tạp với những tác phẩm kinh dị nổi tiếng khác.