Review Nhà Ba Tôi Một Phòng – Bộ phim điện ảnh đầu tay nhiều cảm xúc của Trường Giang
Nhà Ba Tôi Một Phòng – phim Tết 2026 của Trường Giang kể câu chuyện cha con gần gũi, hài hước nhưng cũng không kém phần cảm động.
Kéo xuống để xem tiếp
Tết vài năm gần đây, khán giả Việt đã quen với những phim hài ồn ào, tiết tấu nhanh, nhiều mảng miếng. Vì vậy khi Trường Giang trở lại rạp với Nhà Ba Tôi Một Phòng, nhiều người nghĩ đây sẽ tiếp tục là một phim “tấu hài”. Nhưng thực tế lại, bộ phim Mùng 1 Tết này của Trường Giang thiên về hướng tâm lý – gia đình, đặt trọng tâm vào tình cha con và khoảng cách thế hệ.
Câu chuyện cha con và những xung đột đời thường
Nhà Ba Tôi Một Phòng xoay quanh gia đình ông Thạch (Trường Giang) – một người cha lao động bình dân, góa vợ, sống cùng con gái An (Đoàn Minh Anh). Hai cha con ở trong một căn chung cư nhỏ giữa thành phố. Không gian chật chội này gần như trở thành bối cảnh chính của bộ phim, nơi mọi vui buồn, cãi vã, im lặng, yêu thương đều diễn ra ở đó.

Ông Thạch làm mắm truyền thống, một công việc cực nhọc và thu nhập bấp bênh. Ông sống nguyên tắc, tiết kiệm, có phần gia trưởng và đặc biệt đặt nặng sự ổn định. Con gái ông là An (Đoàn Minh Anh) – đại diện cho thế hệ trẻ hiện đại. An năng động, có suy nghĩ cởi mở, thích tự do và muốn tự quyết định cuộc đời mình. Chính vì vậy, cô thường cảm thấy ngột ngạt khi phải sống chung trong không gian nhỏ và dưới sự kiểm soát của cha.
Mối quan hệ của hai cha con trở nên căng thẳng khi mẹ của An đột ngột xuất hiện. Mọi bí mật dần được hé lộ khiến An ngày càng trở nên xa cách với ông Thạch. Đồng thời, ước mơ được đi du học và trở thành nhà thiết kế thời trang của An cũng khó thực hiện hơn khi ông Thạch lại chính là rào cản bất đắc dĩ của An.

Bước đi điện ảnh an toàn của Trường Giang
Điểm đáng chú ý nhất của Nhà Ba Tôi Một Phòng khi là phim điện ảnh đầu tay do chính Trường Giang đạo diễn. Và lựa chọn của anh khá rõ ràng khi không làm hài nhảm, không cố gây sốc, mà kể một câu chuyện gia đình gần gũi.
Nội dung thực ra không mới. Tình cha con, khoảng cách thế hệ, cha mẹ hy sinh nhưng con cái không hiểu – đây là đề tài điện ảnh Việt đã khai thác nhiều. Tuy nhiên, cách Trường Giang xử lý tương đối tròn trịa. Phim đi chậm, thiên về cảm xúc, tập trung vào đời sống thường nhật và bi kịch gia đình.

Tuy vậy, phim cũng có hạn chế. Phần cao trào thiên về cảm xúc nên đôi lúc bị lạm dụng các cảnh mưa và các trường đoạn khóc. Đặc biệt có đoạn hai cha con cùng khóc kéo dài, rõ ràng được dàn dựng để lấy nước mắt khán giả. Điều này khiến cảm xúc ở vài phân đoạn hơi bị “ép”, thay vì tự nhiên.
Nhìn tổng thể, bộ phim giống một bước đi an toàn, không quá xuất sắc, nhưng đủ chỉn chu để thấy Trường Giang nghiêm túc với điện ảnh. Với một đạo diễn lần đầu cầm trịch, đây có thể xem là khởi đầu ổn.

Dàn diễn viên duyên dáng, tạo thiện cảm
Trường Giang trong vai ông Thạch khá hợp. Anh không còn là hình ảnh hài hước quen thuộc mà trở thành một người cha khắc khổ, nóng tính, nhiều tự trọng. Cách anh thể hiện ít lời, đôi khi cứng đầu nhưng lại lúng túng khi quan tâm con, mang lại nhiều khoảnh khắc xúc động. Đoàn Minh Anh vào vai An thể hiện tròn vai đủ bướng bỉnh của tuổi trẻ nhưng cũng có sự mềm yếu khi đối diện với gia đình. Sự tương tác giữa hai người tạo được cảm giác cha – con khá tự nhiên.

Bên cạnh đó, các vai phụ lại tạo điểm nhấn thú vị. Lê Khánh mang đến màu sắc ấm áp và gần gũi, giúp cân bằng bầu không khí nặng cảm xúc. Anh Tú ATUS đem lại năng lượng trẻ trung, góp phần làm câu chuyện bớt nặng nề. Cameo của HIEUTHUHAI dù ngắn nhưng duyên và tạo tiếng cười nhẹ nhàng. Dàn diễn viên chính phụ đều tạo thiện cảm. Không có vai nào quá xuất sắc kiểu bùng nổ, nhưng sự đồng đều giúp phim dễ xem và dễ cảm.

Nhà Ba Tôi Một Phòng là một bộ phim giản dị, phù hợp với gia đình vào mùa phim Tết 2026. Câu chuyện về người cha yêu con nhưng không biết cách thể hiện, và một đứa con muốn trưởng thành nhưng chưa hiểu được nỗi sợ của cha mẹ. Với vai trò đạo diễn lần đầu, Trường Giang đã có một khởi đầu tròn trịa, tuy chưa đột phá, nhưng đủ để khán giả thấy anh đang nghiêm túc bước vào con đường làm phim.