Review Nhà Ba Tôi Một Phòng – “Vùng an toàn” tròn trịa của Trường Giang
Nhà Ba Tôi Một Phòng
77%Khởi chiếu 17/02/2026
Nhà Ba Tôi Một Phòng giàu cảm xúc về tình cha con, dễ xem và gần gũi nhưng còn an toàn.
Kéo xuống để xem tiếp
Sự trở lại của Trường Giang ở điện ảnh luôn là điều khiến thị trường tò mò. Sau nhiều năm gần như vắng bóng màn ảnh rộng, anh không chỉ quay lại với vai trò diễn viên mà còn chính thức gia nhập vào đội ngũ đạo diễn, nhà sản xuất cho chính bộ phim của mình. Và Nhà Ba Tôi Một Phòng – đứa con tinh thần đầu tiên của Trường Giang – ra rạp mùa Tết 2026 với định vị rõ ràng là bộ phim để khán giả có thể xem cùng cha mẹ, con cái trong những ngày đầu năm.
Nhà Ba Tôi Một Phòng là gì?
Nhà Ba Tôi Một Phòng theo chân ông Thạch (Trường Giang) – một người cha hành nghề làm mắm, sống chắt chiu từng ngày để nuôi con gái An (Đoàn Minh Anh) trưởng thành. Hai cha con sống trong một căn chung cư nhỏ giữa lòng thành phố. Căn nhà chỉ có 1 không gian duy nhất, gọi là 1 phòng – nơi hai cha con cùng sinh sống và chia sẻ mọi vấn đề cuộc sống.

Ước mơ lớn nhất của An là được đi du học về ngành thiết kế thời trang, còn ông Thạch dù không thật sự hiểu thế giới của con vẫn âm thầm cố gắng làm việc để cô có cơ hội bước ra ngoài cuộc sống mà mình chưa từng chạm tới.
Nhịp sống yên ổn bắt đầu thay đổi khi An có người yêu là Phát (Anh Tú ATUS). Sự xuất hiện của chàng trai khiến ông Thạch lo lắng, không phải vì ghét bỏ mà vì sợ con gái tổn thương. Ông vụng về quan sát, lén theo dõi và tìm cách can thiệp, vô tình khiến khoảng cách giữa hai cha con ngày càng lớn.

Đỉnh điểm khi người vợ từng rời bỏ ông Thạch bất ngờ quay về. Sự xuất hiện này không chỉ khiến An bối rối mà còn chạm vào nỗi đau ông Thạch luôn cố giấu. Những cảm xúc bị dồn nén lâu năm khiến các mâu thuẫn bùng lên. Từ đây, câu chuyện không còn đơn thuần là xung đột thế hệ mà trở thành hành trình học cách hiểu nhau giữa một người cha không biết cách bày tỏ và một cô con gái đang cố rời khỏi vòng tay bảo bọc.
Phim gia đình nhẹ nhàng và thông điệp về sự hiện diện

Nhà Ba Tôi Một Phòng đặt trọng tâm vào mối quan hệ gia đình, cụ thể là tình cha con trong bối cảnh khoảng cách thế hệ ngày càng rõ rệt. Câu chuyện khai thác sự khác biệt trong cách suy nghĩ giữa phụ huynh và con cái khi một bên coi việc bảo vệ là trách nhiệm, bên còn lại coi đó là sự can thiệp vào lựa chọn cá nhân.
Nhân vật ông Thạch đại diện cho thế hệ cha mẹ quen thể hiện tình cảm qua hành động hơn lời nói. Sự quan tâm của ông thể hiện bằng việc theo sát sinh hoạt của con, lo lắng cho các mối quan hệ và mong con ở gần mình. Trong khi đó, An lại hướng đến việc tự lập, mong muốn được ra nước ngoài học tập và quyết định tương lai theo ý riêng.

Câu chuyện cũng nhắc đến sự hiện diện của người thân trong đời sống hằng ngày. Thông điệp của phim xoay quanh việc nhìn nhận lại giá trị của gia đình và những khoảng thời gian còn ở bên nhau trước khi mỗi người bước sang giai đoạn khác của cuộc đời.
Một khởi đầu vừa vặn đến mức quá an toàn
Ở vai trò đạo diễn, Trường Giang cho thấy sự cẩn trọng. Câu chuyện được kể mạch lạc, nhịp phim ổn định và dễ theo dõi. Tuy nhiên, sự tròn trịa này cũng là giới hạn lớn nhất của phim. Kịch bản đi theo lộ trình rất quen thuộc và gần như không tạo bất ngờ. Khán giả có thể đoán trước diễn biến và kết quả từ khá sớm.

Cách xử lý cao trào cũng bộc lộ điểm yếu. Nhà Ba Tôi Một Phòng sử dụng nhiều yếu tố melodrama, đặc biệt là các cảnh bi kịch gắn liền với mưa và những trường đoạn khóc của nhân vật kéo dài. Các nhân vật bộc lộ cảm xúc trực tiếp bằng lời thoại và nước mắt thay vì bằng hành động tinh tế. Khi cao trào được kéo dài quá lâu, cảm xúc không tăng mà lại giảm. Người xem không còn bị chạm mà bắt đầu cảm thấy bị mệt mỏi.
Khi dàn phụ tỏa sáng hơn nhân vật chính
Trường Giang và Đoàn Minh Anh thể hiện mối quan hệ cha con khá tự nhiên. Hai nhân vật hiện lên đời thường, không gượng gạo và phù hợp với không khí phim. Tuy nhiên, để khơi gợi sự đồng cảm sâu thì vẫn chưa đủ lực. Người xem hiểu câu chuyện của họ, nhưng chưa thật sự sống cùng cảm xúc của họ.

Ngược lại, dàn diễn viên phụ lại mang đến năng lượng rõ rệt hơn. Lê Khánh tạo cảm giác gần gũi và ấm áp, giúp cân bằng bầu không khí nặng nề của phim. Anh Tú ATUS diễn duyên dáng, tự nhiên, mang lại những khoảnh khắc nhẹ nhàng nhưng hiệu quả. Các vai cameo như HIEUTHUHAI hay Lê Dương Bảo Lâm, Cris Phan, Kiều Minh Tuấn, Phát La xuất hiện ngắn nhưng gây chú ý, khiến nhịp phim trở nên thú vị hơn.
Điều bất ngờ là nhiều phân đoạn đáng nhớ của phim lại đến từ các nhân vật phụ. Họ không mang trọng trách kịch bản, vì vậy diễn xuất trở nên thoải mái và chân thật hơn. Trong khi đó, nhân vật chính gánh phần cảm xúc nặng nề nên đôi lúc thiếu sự tinh tế.

Nhà Ba Tôi Một Phòng không hướng đến trở thành một bộ phim xuất sắc, nhưng là bộ phim đúng với mục tiêu của nó. Nó phù hợp không khí Tết, dễ xem và có thể khiến một bộ phận khán giả rơi nước mắt khi nhớ về người thân. Trường Giang đã có một khởi đầu đạo diễn tròn trịa, nhưng để tiến xa hơn, anh có lẽ cần mạo hiểm hơn với cách kể chuyện.