90 %

Parasite nhận được 78 lượt đánh giá được xác thực với số điểm trung bình 8.45.

Cộng đồng (30)

hoangcuong77

Hoàng Cương

Writer tự do

Mình thích phim này cũng như thích Green Book, bởi tuy cùng là phim thắng giải điện ảnh lớn nhưng tính giải trí cực cao, xem cực thích, kiểu enjoy đến từng giây một, không mang áp lực của một “tác phẩm nghệ thuật lớn” đè lên một khán giả yếu đuối mong manh và dễ dãi như mình.

Trước khi vào phim, hết đạo diễn lại đến nguyên dàn cast ra ngồi trước máy quay vừa dọa dẫm vừa năn nỉ đừng tiết lộ nội dung nên mình cũng sẽ viết ngăn ngắn thôi, đại khái là ai mê phim Tarantino không đi xem hơi phí. Phong cách thì giống, tưng tửng, lửng lơ, ngây thơ, bất ngờ, cơ mà không đạo nhái, không ăn theo, vẫn lên chất kim chi đậm đà, hay nói theo bạn ngồi cạnh là “kiểu dân châu Á mình âm mưu hơn nhiều”.

Đầu tiên, phim hài kinh khủng, nhiều câu thoại chất lừ củ từ có thể thành trend được. Thứ hai, xen lẫn trong tiếng cười là sự ngột ngạt, bí bách, sự hồi hộp, lo lắng về những diễn biến có thể xảy ra. Đúng là nhiều bất ngờ khó đoán nhưng cũng có những tình tiết dễ đoán, tuy nhiên, đó là thứ phải xảy ra, bởi đã gieo nhân thì ắt nhận quả, không sao tránh nổi. Cứ thế, khán giả bị cuốn vào một câu chuyện… xem rồi thì thấy không mới, nhưng chả hiểu vẫn có sức hút vô cùng mạnh mẽ. Nhờ vào tài dàn dựng và lối dẫn dắt thực sự xuất sắc của bác đạo diễn Bong Joon-ho.

Nếu Green Book là một khúc nhạc ngắn thanh thoát, đẹp đẽ thì Parasite như bản concerto với nhiều phong ba bão táp, gió mưa dập vùi để đến khi kết thúc, nó khiến chúng ta phải cảm thấy ghê sợ cuộc đời, nhưng cũng lại thấy cuộc đời này vẫn còn nhiều thứ đáng để luyến tiếc dù chỉ có rất ít ước mơ trở thành sự thật, rất ít nỗ lực được đền đáp xứng đáng. Bất công là vậy, trái ngang là vậy nhưng cây táo vẫn nở hoa, cá koi vẫn bơi dưới cống đấy thôi.

Parasite có những khuôn hình mang tính biểu tượng cực cao, ngay cả một cái bồn cầu cũng nói lên được nhiều thứ hay ho, đôi con ruồi cũng đủ ám chỉ được thân phận của cả một gia đình. Hãy chú ý đến âm nhạc – sự hối thúc của dàn dây khiến ta căng thẳng nhưng làm ớn lạnh cả người có khi lại là tiếng piano réo rắt. Tất cả những thứ đó, cộng thêm dàn diễn viên đã vẽ nên một bức tranh đầy màu sắc mà những giễu nhại sâu cay càng làm nổi rõ hơn sự bi ai của kiếp nghèo. Giàu thì mỗi nơi một khác nhưng bần cùng thì chỗ nào cũng như nhau.

Parasite, phim này mình nghĩ cần xem ngoài rạp. Bỏ qua sẽ rất đáng tiếc dù mình cũng không biết mọi người có thích nó hay không. Nhân tiện, ai chưa xem phim A Taxi Driver thì cố tìm xem nhé (mình xem trên truyền hình FPT), anh Song Kang-ho phim đấy và phim này diễn chất như nhau, đúng là choáng ngợp.

Genis 10

Phim ẩn chứa nhiều tầng triết lí mà qua đó phản ánh trực tiếp thực trạng xã hội Hàn Quốc, nhất là khoảng cách giàu nghèo quá lớn. Sự "ký sinh" giữa người với người được khắc họa quá ấn tượng. Nhiều câu thoại thậm chí chỉ cần đọc chưa cần ngẫm nghĩ gì sâu xa cũng phải nổi da gà. Đây chưa phải là một phim hoàn hảo nhưng chắc chắn nó là phim tác động rất mạnh đến tâm lí người xem, đặc biệt là những người đang vật lộn với cuộc sống.

Cốt truyện đơn giản nhưng rất lôi cuốn và lại còn ẩn chứa nhiều giá trị nghệ thuật. Bong Joon-ho thật sự luôn biết cách cho ra đời những tác phẩm điện ảnh kinh điển thuộc nhiều thể loại khác nhau.

Âm nhạc xuất sắc là một điểm cộng rất lớn. Những bản giao hưởng sang trọng, quý phái nghe vừa nhẹ nhàng nhưng cũng vừa xen lẫn sự căng thẳng, hồi hộp.

HienTo 10

KÝ SINH TRÙNG.

Mình chờ đợi gì ở Ký sinh trùng khi đi xem?
Phải chăng vì truyền thông quá tốt, vì sức mạnh của cành cọ vàng, hay vì poster hay vì sợ lạc lõng giữa đám bạn cứ huyên thuyên về ký sinh trùng?..Hoặc là tất cả…mình cũng không trả lời được câu hỏi này, nhưng có một điều mình biết rõ đó là mình đã buồn hết mấy ngày sau khi xem phim.

Nội dung phim không quá nặng hay quá nhiều twist. Nhưng lại khiến mình phải suy ngẫm, xem nhưng không để giải trí đơn thuần, mà hàng tá những suy tư sau khi rời rạp. Bộ phim không chỉ phản ánh thực trạng phân biệt giàu nghèo trong xã hội mà khi con người bị đặt vào tình huống éo le, những phản xạ tự nhiên nhất của họ sẽ bóc trần con người họ.

Phàm đã gọi là con người thì phần con dù sao cũng đi trước. Sung sướng, hạnh phúc, hưởng thụ đó cũng là nhu cầu thiết yếu của bất cứ ai. Hòn đá sung túc, vậy nên cứ ám ảnh người ta. Người ta mong muốn có nó, và cũng bị nó hại chết.

Lòng tham và giới hạn. Ai cũng vì lợi ích của mình mà sẵn sàng chà đạp lên người khác để đạt được. Khi Ki woo được giới thiệu làm gia sư và thấy nhận được tiền từ gia đình giàu có này thật dễ dàng thì cậu đã đưa em, rồi ba, rồi mẹ vào làm. Cảm giác giống như khi một con thú tìm được đồ ăn thì cả đàn sẽ bu lại cùng chia sẽ chiến lợi phẩm. Và để cả gia đình có làm việc, họ phải lập kế hoạch chi tiết, tìm hiểu từng chân tơ kẽ tóc tâm lý tình cảm và tính cách của mục tiêu, phối hợp nhuần nhuyễn, đi cùng kĩ năng diễn xuất thượng thừa để mục đích cuối cùng là kiếm được việc, là tống khứ được kẻ đang nắm giữ công việc đó. Ở bối cảnh xã hội khi mà tìm được việc rất khó khăn, họ sẵn sàng khiến anh tài xế mất việc, bà quản gia mấy đời phải về vườn. Dù đôi lúc ông Kim có yếu lòng, tự chất vấn lương tâm rằng bọn họ có thể tìm được việc khác không? Nhưng, một cách nhanh chóng, sự trắc ẩn đó được lấp đi bởi những lợi ích họ nhận được trước mắt. Mọi chuyện được đẩy lên cao trào ở căn hầm dưới nhà. Khi gia đình ông Kim và vợ chồng bà quản gia giằn co nhau, vật lộn nhau để giành quyền đi lên khỏi mặt đất. Một cú đá của bà Kim khiến cho bà quản gia rơi ngược xuống cầu thang. Cú đá gọn gàng mà dứt khoát. Sự đấu tranh của họ là sự đấu tranh giữa sự sống và cái chết, đấu tranh của sự sinh tồn, sự tồn tại. Khi có được điều mà mình khó khăn lắm mới giành được, thì ai dễ gì buông tay. Hình ảnh mà hai bên giằn co, chiến đấu với nhau để giành quyền thoát ra khỏi căn hầm đó khiến mình lạnh người, bởi đâu đó, phần người vẫn tồn tại. Họ vẫn băng khoăn, vẫn áy náy, vẫn day dứt... nhưng, họ vẫn lựa chọn nhắm mắt để những cảm xúc đó chìm đi, bởi họ không có chỗ cho lòng trắc ẩn, cho những giá trị nhân văn. Ở trong phim chẳng nói lí do vì sao gia đình ông Kim thất nghiệp. Họ chỉ vẽ ra hoàn cảnh của gia đình ông là như vậy. Ở đây mình không nghĩ rằng họ muốn đề cập đến việc nghèo là tốt hay xấu hay nghèo là cái tội? Có đáng lên án hay không? chỉ là tạo ra một hoàn cảnh để khai thác bản chất thực sự của con người.

Câu chuyện được kể bằng những góc máy, những hình ảnh ẩn dụ khiến cho người xem nhiều ám ảnh và trăn trở. Đối với mình, hình ảnh hai chị em rà sóng wifi trên poster không ám ảnh bằng hình ảnh cô em bình tĩnh ngồi trên bồn cầu châm điếu thuốc hút dù cho phía dưới nước cóng ngập nhà và nước đen ngòm cứ trào lên từng cơn, từng cơn, bung ra khỏi nắp bồn cầu. Cô ngồi đó, bế tắc, và bất lực. Cô đành cam chịu những gì đang xảy ra xung quanh. Chấp nhận nó mà không hề còn chút sức lực để phản kháng. Cũng giống như hình ảnh ba cha con trở về nhà qua cầu thang đi xuống tàu điện ngầm. Cả ba ướt như chuột, co ro và lầm lũi cắm đầu cắm cổ đi xuống. Giống như những con chuột ướt quay về cóng ngầm. Hình ảnh này khiến mình liên tưởng tới Us. Và cuộc sống của những người bên dưới. Những người có cái “mùi” rất riêng, mà không gì xoá đi được. Mùi của cống ngầm, của tàu điện ngầm.
Cuộc đời của họ vốn không có kế hoạch bởi cuộc đời vận hành theo cái cách phá vỡ các kế hoạch. Họ đi và làm theo bản năng, theo cách phản ứng lại những gì tác động lên họ, một cách rất tự nhiên như kiểu đói là phải ăn.

Trong phim, không có một mối quan hệ nào mà tình cờ hay vô tư. Mọi thứ, mọi mối quan hệ luôn được toan tính và tranh đấu, giành giật. Bởi đời mà, đầy khắc nghiệt. Bạn mong chờ được đối xử chân thành và đầy yêu thương ư? Có vẻ như, chẳng có chỗ để dành cho nó. Nhưng, May mắn thay, ít ra cuối cùng, bạn sẽ tìm thấy được điều đó trong gia đình, và chỉ có gia đình mà thôi. Bởi gia đình là nơi, dù xảy ra chuyện gì thì yêu thương cũng sẽ ở lại. Dù gia đình nghèo với cuộc chiến mưu sinh, hay gia đình giàu với những suy tư, toan tính trong cuộc sống của họ, họ vẫn mong những gì tốt nhất cho người thân của mình.

Lại nói về giàu, về nghèo. Thì dù cho là nghèo, hay giàu, họ đều có những vẫn đề của họ. Đối với gia đình ông Kim là giấc mơ đổi đời. NHưng đâu đó, họ luôn tự hỏi bản thân mình có thuộc về nơi này không? Mình có phù hợp không? Có lẽ đó chính là phần người đang có níu giữ họ. Còn gia đình giám đốc Park lại có những vấn đề của người giàu. Họ có cần đấu tranh vì tiền tài không? Cần chứ, vậy nên họ bất chấp ở lại ngôi nhà có ma vì nhà có ma là có tiền. Nếu như Gia đình ông Kim bao giờ cũng đi xuống: đi xuống cầu thang để về nhà, ngôi nhà ở bên dưới mặt bằng đường, nhưng cái toilet lại ở trên cao.. nhưng gia đình ông Park thì ở trên: bước lên mới vô được nhà, ở trên căn hầm, .. và họ dường như chẳng biết hay quan tâm những người ở bên dưới. Nhưng, họ có những vấn đề về bản thân và luôn e sợ ngừoi khác biết, người khác làm hại. Một bên không có gì mất, một bên có quá nhiều thứ để giữ.
Ở phim này, Bạn sẽ không tìm ra nhân vật phản diện, mỗi người ai cũng vừa có điểm tốt và điểm xấu. Phản diện ở đây, tồn tại đâu đó, mơ hồ, mà bất cứ câu nào thốt ra để lí giải, chắc có lẽ là câu, đời là vậy mà. Cảm giác kiểu như mình đang coi một phim sinh tồn, một cuộc chiến chống quái vật mà con quái vật đó, không hình hài, mơ hồ, nhưng hung tợn và cực kì nguy hiểm. Nó sẵn sàng nhảy bổ ra tấn công bất cứ lúc nào. Và con người luôn trong tình trạng hồi hộp, căng thẳng, và run sợ. Chỉ cần con quái vật xuất hiện là bất chấp tất cả để cứu bản thân mình, gia đình mình trước. Bất chấp phải hi sinh một người khác, một gia đình khác.

Vẫn còn nhìu nữa những điều còn trăn trở, nhưng dài quá đành tạm dừng ở đây..

Nguyễn Ngọc Minh Trâm 8

Bộ phim mang tính hiện thực xã hội cao. Tuy nhiên, việc lồng ghép một số cảnh chết chóc, tang thương làm người xem sợ hãi.
Parasite là một bộ phim luận đề, đây không phải là dạng phim mà tôi đánh giá cao thế nên tôi xếp nó khá thấp trong filmography của Bong, nhưng phải thừa nhận là các luận đề nó đưa ra rất hay, cộng với mise-en-scene của một bậc thầy làm cho ấn tượng thị giác về luận đề càng ấn tượng. Đó là bản chất thành công cả về giải thưởng vẫn phòng vé của phim. Cô em, một người có đầu óc sáng láng và ghê gớm, xem xong nói ngay là gia đình nghèo hành xử đúng với cách nghĩ của những người sẽ mãi nghèo. Hoàn toàn chính xác, khi mà họ có một cơ hội việc làm quá tốt đối với hoàn cảnh, họ lại tự đạp đổ chỉ vì một khoảnh khắc tưởng chừng vô hại. Đó là vì cái khao khát được là một người giàu, được trải nghiệm cuộc sống thượng lưu đã chiến thắng lý tính. Cái nghèo không phải là cái tội, để cho sự giàu có vật chất đơn thuần điều khiển mình, đó mới là sai lầm. Nhưng, điểm hay trong luận đề chính của phim là ở chỗ này: chính bi kịch đó giải thoát cho họ. Ở cuối phim, một cái kết tưởng như chỉ để thỏa mãn khán giả, lại là một cú kết luận hết sức súc tích. Khi cậu con trai thề sẽ trở nên giàu có, để mua được căn nhà ấy, ý nghĩa đằng sau của nó không còn chỉ là để thành một người lắm tiền nhiều của đơn thuần nữa. Đồng tiền từ nay chỉ là một công cụ để cậu đạt được mục tiêu trong sáng của mình, cậu thanh niên không còn là kẻ nô lệ cho nó. Và như thế, dù vẫn nghèo đấy, thực chất cậu đã không còn là một người nghèo nữa.

hoanghunghtv

Hoàng Hưng

Biên tập tại HTV

Ký Sinh Trùng - siêu phẩm mới nhất của điện ảnh Hàn Quốc là loại phim mà khi có điều kiện thì bạn nên đi xem ngay nhằm tránh bị cộng đồng mạng làm lộ những tình tiết hấp dẫn và chặt chẽ của nó. Nói không quá khi chỉ cần xem 15 phút là bạn đủ hiểu vì sao nó lại thắng được giải Cành cọ vàng của liên hoan phim Cannes danh giá.

Với một cái tên dễ gây liên tưởng đến thể loại viễn tưởng pha kinh dị, cùng phần poster là hình ảnh những nhân vật chính bị che đi phần mắt, Ký Sinh Trùng úp mở phần nào độ kinh dị nhưng không phải là thứ hù dọa bình thường, nó là nỗi sợ đánh vào nội tâm lẫn một chút bi thảm khó cứu vãn của sự đời.

Bộ phim xoay quanh một gia đình nghèo sống ở một căn hộ ngầm, ẩm thấp bên dưới lòng đường Hàn Quốc. Họ là dạng gia đình nghèo mà đi khắp nơi giương cao điện thoại chỉ để dùng được wifi, là dạng gia đình sẽ cố nín thở khi thuốc diệt sâu bọ được chính quyền phun tràn vào nhà cốt để tiết kiệm khoảng diệt sâu bọ. Cuộc sống của họ bắt đầu thay đổi khi cậu con trai lớn tình cờ có được công việc gia sư trong một gia đình cực kỳ giàu có. Và họ quyết nắm bắt lấy cơ hội đổi đời bằng một loạt kế hoạch tinh vi cho đến những biến cố bất ngờ ập đến cùng một bí mật không ngờ trong căn nhà đó dần lộ ra...

Đây là bộ phim đưa khán giả đi qua hàng loạt cảm xúc khó tả từ gia đình, hài hước, đến mưu mẹo, kinh dị lẫn bi kịch. Một tác phẩm nữa mang rất nhiều thông điệp ẩn dụ sau từng tình tiết và hành động, nhưng khác với Us - một tác phẩm hack não không kém cũng ra mắt trong năm nay, Ký Sinh Trùng có giọng kể nhẹ nhàng mà chuyển biến kì lạ, có lúc cười đó mà xót đó, có lúc thấy thương đó mà lại thấy ghê sợ ngay sau đó...

Thật khó để khen phim này mà không tiết lộ nội dung. Riêng mình cực thích cách mà mạch chuyện của phim đã kể như một dòng suối êm ả, ban đầu chảy róc rách, có lúc biến chuyển nhìn vui mắt, êm tai cho đến khi biên kịch ném vào nó "một hòn đá" tảng cả về nghĩa bóng lẫn nghĩa đen để đẩy mạch phim lên cao trào đến nghẹt thở thì quá là tuyệt vời. Đây là một bộ phim mà khi xem xong, bạn sẽ dễ bị lạc trong mớ suy nghĩ đầy mâu thuẫn, bị ám ảnh bởi cụm từ ký sinh trùng, chuyện về con ma, những nỗi sợ không tên và đặc biệt là khó quyết định đứng về phía nào giữa hai tuyến nhân vật. Một món ngon cho những người thích động não khi xem phim.

KimKiko 9

Một bộ phim mang lại nhiều tầng lớp cảm xúc, đưa người xem đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, và chốt lại bằng sự sửng sốt vì một cái kết bi thảm.
Nền điện ảnh phương Tây trước đó không hiếm những bộ phim như vậy, nhưng nét gần gũi về văn hóa và nếp sống giữa HQ và VN đã khiến cho cảm xúc của người xem được đẩy lên cao trào khi tự hỏi bản thân "Liêu chúng ta cũng từng sống bám vào nhau như loài cộng sinh khi bị đẩy vào hoàn cảnh cùng cực nhất, chỉ còn bản năng sinh tồn là thứ có thể bám víu vào?"

Grewi 10

Một trận mưa cuốn phăng màn hài đen khó chịu dùng để câu kéo khán giả ở đầu phim vào trạng thái bùng nổ tâm lý nhân vật khi được dồn nén quá lâu khiến trận chiến hồi hộp li kì mang tính giật gân ở phần sau của phim trở nên hấp dẫn lạ kì với khán giả dù nó chất chứa và được xây dựng qua hình ảnh quá nhiều. Parasite không chỉ là một cơn đau âm ỉ về loài kí sinh đáng ghét của xã hội mà còn là những xúc tu bám víu mọi thứ kể cả thông điệp chính trị được đập vào mặt người xem trên toàn thế giới.

amkhiet 10

Kịch bản xuất sắc, cái hay ở chỗ người xem chả đoán dc diễn biến tiếp theo ra sao, cứ bị hồi hộp chờ đợi. Mọi thứ diễn ra đều có dụng ý và chúng kết nối xuyên suốt phim, ko hề làm người xem đứt mạch cảm xúc.

Nếu hỏi cái gì ko hài lòng nhất về phim, xin thưa ko có cái không hài lòng mà chỉ có Tiếc nuối.
Tiếc nuối vì lâu rồi mới dc xem 1 bộ phim hay chẳng muốn nó kết thúc.
Tiếc vì số phận của con người dù họ giàu hay nghèo, họ vẫn không thể tránh khỏi cái gọi là “nghiệp quật”.

Ừ thì cuộc sống này quá nghiệt ngã, chung quy xoay quanh 1 chữ TIỀN.

Thật ra diễn biến phim còn quá nhẹ nhàng so với cuộc sống này rồi. Ngại gì không đi xem thử?

#kýsinhtrùng #Parasite #review

huudonggg_ 9

Phim hay thật sự, đáng xem, mng ra rạp xen là bao phê, nhưng còn vài chỗ hơi khó hiểu và vô lý
Xem thêm
Loading...

End of content

No more pages to load

Các bình luận khác

Nguyễn Thị Mỹ Uyên

Phim rất ý nghĩa và mang tính nhân văn cao.

ThuPhuong1410

Có ý nghĩa sâu sắc, nhưng có giải thíc hết ý nghĩa và tồn tại của các nhân vật. Ý nghĩa nhân văn sâu sắc❣️❣️❣️

Huỳnh Thị Như Hằng

Phim hay lắm, muốn xem lại lần nữa

thanhthu

Điểm 9 xứng đáng dành cho bộ phim này

Nguyen kim nhung

Không hay khó hiểu

trang190102

hay phải gọi là ở cái tầm

BumBom

Phim đáng xem

Lê Nguyễn Diễm Quỳnh

Phim zở ẹc