Lotus
Lotus

Lotus

Hoạt động gần đây

Lotus Lotus đã đánh giá 9 cho Joker (2019)

“Joker” - một kẻ thích đùa, khao khát tấu hài độc thoại mua vui cho đời - nhưng mang đến cho khán giả không khí u uất, bứt rứt và suy ngẫm suốt từ khi khung hình đầu tiên bắt đầu, tới khi credit xuất hiện.

Câu chuyện phim kể về kẻ thù truyền kiếp của Batman trong lịch sử DC. Nhưng không cần một Batman làm nền, Joker vẫn một mình toả sáng ở mọi phân cảnh. Phim diễn tiến rất chậm chạp, vô cùng nhiều phân đoạn độc thoại, nhiều đoạt lột tả những biến đổi tâm trạng được Joaquin Phoenix thể hiện chân thật đến nổi da gà. Phim chỉ dành cho những ai đủ kiên nhẫn, kiên nhẫn nhìn nhân vật Arthur Fleck từ một kẻ khao khát cái thiện rồi hả hê trước cái ác, kiên nhẫn để đủ xót xa khi thấy một số phận bước vào con đường cùng.

Câu chuyện con đường cùng của Joker khiến người ta liên tưởng tới Chí Phèo với câu nói: “Ai cho tao lương thiện”. Còn Joker, mỉa mai và giễu nhại nói: “Sending the Clown”. Không phải những phản kháng khiến cuộc đời đáng sợ, mà chính những biến cố đẩy con người vào bước đường cùng đến không còn gì để mất mới làm biến mất những thiện lương cuối cùng.

Nhiều phân cảnh trong phim gợi nhớ tới phim “Taxi Driver”, ngay cả sự xuất hiện của Robert De Niro cũng làm cộng hưởng thêm điều ấy. Gotham hỗn loạn và bẩn thỉu, nhơ nhuốc càng trở nên tồi tệ khi Joker ngồi trong xe cảnh sát, ngắm nhìn những con người bên ngoài đầy tuyệt vọng, đầy bạo lực, dành cho nhau những dối lừa.

Vai diễn này hẳn sẽ mang về cho Joaquin Phoenix một đề cử Oscar vào đầu năm sau. Còn “Joker” thật may khi là minh chứng rằng DC đã quay trở lại, không phải “Wonder Woman” diêm dúa, không phải “Aquaman” thiếu phong cách. Thật là thở phào nhẹ nhõm.

#Joker #DC #JoaquinPhoenix

Lotus Lotus đã đánh giá 6 cho Yesterday

"Yesterday" là một trong những ca khúc nổi tiếng nhất lịch sử âm nhạc với khoảng 2.200 bản cover. "Yesterday" cũng được đài BBC Radio 2 bình chọn là ca khúc hay nhất của thế kỷ 20.

Còn bộ phim "Yesterday" như một thước phim trở về ngày hôm qua, đưa khán giả đến với những kỷ niệm quen thuộc, những ca từ đã thuộc nằm lòng như "Yesterday", "Here Comes the Sun", "Let It Be", "Ob-La-Di Ob-La-Da", "The Long and Winding Road", "I Want To Hold Your Hand"...

Nếu phần nội dung hơi hời hợt, nhạt nhoà, thiếu thuyết phục thì phim lại "ăn điểm" ở âm thanh và hình ảnh. Về hình ảnh, phân đoạn biểu diễn tại Nga và Wembley rất đáng kinh ngạc, nó không thua kém Rami Malek khi vào vai Freddie Mercury trên sân khấu Live Aid trong phim "Bohemian Rhapsody". Âm thanh do Pemberton dàn dựng có nhiều đoạn khiến khán giả rưng rưng nhớ về The Beatles.

Nếu ai xác định đi xem để nhớ về những giai điệu thân quen của The Beatles thì đây không phải lựa chọn tồi cho dịp cuối tuần.

Lotus Lotus đã đánh giá 8 cho Love Battle

“Thách yêu 2 năm” (Love Battle) vốn được kỳ vọng tạo được tiếng vang tại châu Á như “Friend Zone” đã làm được hồi đầu năm. Nhưng đến nay, khi phim đã ra rạp được hơn một tuần, thì có vẻ như hiệu ứng phim không được như mong đợi.

Tuy vậy, đây cũng vẫn là một tác phẩm giải trí tốt, với nhiều yếu tố hài hước, các phân đoạn tình cảm có cảm xúc và đặc biệt là dàn diễn viên phụ đồng đều, toả sáng.

“Thách yêu hai năm” có mô-típ khá cũ, khi xây dựng hai nhân vật ban đầu ghét bỏ nhau, sau dần dần khám phá ra đối phương có sức hấp dẫn khi phải cùng nhau tham gia một dự án nào đó. Jeed và Tan là đại diện cho cuộc đấu giữa lý trí và trái tim. Khi cả hai lao vào cuộc chiến hăng nhất, người có niềm tin vào tình yêu lại trở nên mất định hướng, người không tin vào tình yêu lại bỗng hạnh phúc với trái tim biết rung động. Và rồi, anh chàng Tan vốn chỉ tin vào những số liệu không biết làm gì trước tình yêu - phương trình anh giải kiểu gì cũng vô nghiệm. “Điều anh ghét nhất là ra quyết định mà không có dữ liệu chống lưng”.

“Love Battle” cũng đề cập tới nhiều câu chuyện tình yêu bên lề: Có tình yêu là phải bảo vệ người mình yêu, có tình yêu thiếu đi sự chung thuỷ, cũng có tình yêu sống chết vì nhau nhưng cũng vẫn xa nhau. Mỗi vai phụ lại mang một sắc thái rất riêng. Nhiều yếu tố cường điệu hoá trong phim nhằm làm nổi bật sự khác biệt giữa hai nhân vật chính, nổi bật sự tính toán của Tan và vô tư của Jeed.

Những câu thoại khó quên trong phim:

“Tôi từng làm người mai mối nhiều năm trời. Tôi nhận ra một điều: Phụ nữ luôn tìm đàn ông giàu và tất cả đàn ông đều chỉ muốn phụ nữ trẻ và xinh đẹp”.

“Tôi không biết tình yêu đích thực có tồn tại hay không. Nhưng làm nghề xăm 20 năm nay, đoán xem hình xăm nào thịnh hành nhất? - Là tên người họ yêu”.

“Ghen tị với loài cá vì chẳng ai thấy chúng khóc”.

“Ánh sáng không chờ ở cuối đường hầm. Nếu em chỉ sợ bóng tối mà không tiến tới, em sẽ không bao giờ khám phá ra cánh đồng hoa”.

Lotus Lotus đã đánh giá 7 cho Thưa Mẹ Con Đi

Khi đọc những giới thiệu về phim, ai cũng nghĩ đây là câu chuyện về một tình yêu đồng giới. Thực tế, đây lại là bộ phim gia đình, với mọi khốn khó mà mỗi thành viên trong ấy phải trải qua. Họ bị bó buộc với nhau bởi trách nhiệm, bởi tình thương.

Phim xoay quanh bà Hai, những diễn biến tâm lý của bà khi đón con trai du học từ Mỹ về, nỗi ngờ vực khi con mang theo người bạn tên Ian và biểu cảm quá đỗi thân mật của con với bạn trai. Văn là cháu đích tôn, con trai duy nhất trong gia đình. Trách nhiệm với người bà lẩm cẩm, người mẹ bệnh tật khiến Văn không thể nào mở lời về tình yêu bí mật với Ian.

Trong phim, mình rung động trước ánh mắt biết thể hiện tình cảm của Gia Huy trong vai Ian và Hồng Đào trong vai bà Hai. Ánh mắt ấy tạo cảm xúc rất thật cho người xem, cũng tạo ra sự đau lòng rất thật cho nỗi khổ của nhân vật. Đồng thời, câu chuyện phim vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại tạo cảm hứng về một suy nghĩ lạc quan, tươi vui. Một bà mẹ vì tình yêu với con, cố gắng thay đổi để chấp nhận điều con mình mong muốn. Một người bà lú lẫn nhưng vẫn quyết bảo vệ tình yêu của cháu mình.

Bộ phim vào mùa Vu Lan, về tình cảm của những người làm mẹ, cho chúng ta hiểu hơn - cha mẹ dù như thế nào cũng yêu thương chúng ta vô điều kiện.

Bộ phim đầu tay của nhóm tác giả, diễn viên tại “Gặp gỡ mùa thu” nên không tránh khỏi nhiều thiếu sót, thiếu trọn vẹn. Có nhiều phân đoạn dường như không tiết chế được cảm xúc. Nhưng bù lại, phim có dàn diễn viên phụ đầy ấn tượng, duyên dáng với Hữu Nghĩa, Hồng Ánh…

Lotus Lotus đã đánh giá 6 cho The Lion King

The Lion King chắc hẳn là bộ phim có kỹ xảo xuất sắc của năm nay, tính tới thời điểm hiện tại. Đạo diễn Jon Favreau dùng kỹ xảo tương đương những gì đã thể hiện trong The Jungle Book.

Bộ phim với nhân vật chính là những con thú giữa thiên nhiên hùng vĩ, tưởng như khán giả đang xem National Geographic phiên bản điện ảnh. Nhưng các thước phim này không phải do các tay quay ăn nằm ở những cánh rừng châu Phi ghi lại, mà hoàn toàn là sản phẩm của kỹ xảo. Thế nhưng những biểu cảm của “nhân vật” Simba, Nala, Mufasa, Sarabi, Zazu… cũng “thật” như những con vật ngoài đời, ít biểu cảm trên gương mặt như bản hoạt hình.

The Lion King dù được làm theo phong cách nhạc kịch nhưng lại không có phần âm nhạc nổi bật. Có lẽ vì quá ấn tượng với phiên bản năm 1994 nên cảm xúc của phần này gần như không có, âm nhạc mờ nhạt và cách xử lý có phần hơi gấp gáp, thiếu thuyết phục. Can You Feel The Love Tonight hay Hakuna Matata được phối lại mới mẻ hơn nhưng vô hồn. Hai nhân vật phụ Pumbaa và Timon giống với bản hoạt hình nhất nhưng được giới thiệu cũng khá mờ nhạt.

Điểm sáng lớn nhất của The Lion King là giọng lồng tiếng của Chiwetel Ejiofor trong vai Scar, đầy uy lực, có chút man trá, có chút gian xảo và cũng có chút ấm áp. Còn lại tổng thể phim xem giải trí được nhưng không quá xuất sắc.

Lotus Lotus đã đánh giá 8 cho Spider-Man: Far from Home

Spider Man Far From Home vừa có chút nhí nhảnh tuổi teen, vừa vui nhộn, hài hước, nhẹ nhàng, trong trẻo… Khán giả sẽ thích thú với những bất ngờ ở mỗi cú twist. Phần đầu của phim hơi lê thê, dàn trải và tiểu tiết, nhưng đoạn sau thì rất ổn. Vai phản diện của Jake Gyllenhaal chính là thứ mà Marvel luôn thiếu - một vailain thực sự ra chất ác, đểu và khó đoán.

Spider Man Far From Home nhắc nhớ rất nhiều tới những Avengers đã ra đi, như cảnh Peter Parker đứng thiết kế áo giáo làm khán giả nhớ Ironman da diết, hay cảnh Peter cầm “khiên” lao vào trận chiến, tưởng như Captain America đang chiến đấu.

Kịch bản phim không có gì đặc sắc nhưng được cứu bởi cả đống twist chất ngất đoạn gần cuối, cuối, after credit. Phim có 2 after credit và cái nào cũng phê lắm :))

Lotus Lotus đã đánh giá 8 cho Parasite

Phim là hành trình bước vào tội ác hoàn toàn không dự tính, cái đầu ngây thơ và từ khi bước vào ngôi nhà với khung cửa ngắm được cả bầu trời sao, các nhân vật đã không còn đường thoái lui. Giữa những tiếng cười vì lời thoại thông minh, khán giả vẫn không dám cười hết cỡ, vẫn ẩn giấu nỗi lo lắng về những tình tiết tiếp diễn. Nội dung phim không mới nhưng khán giả không thể đoán biết bước ngoặt của phim sẽ đi tới đâu, dần dần bị hút vào mạch phim đến không thể rời mắt.

Phim có nhiều khuôn hình đầy tính biểu tượng mà mỗi lần xem lại, bạn lại phát hiện ra một chút mới mẻ. Như chiếc bồn cầu trong ngôi nhà cuối dốc, như cảnh ba cha con dầm mưa tìm chạy về ngôi nhà ngập mùi nghèo khó nhưng tức tưởi khi phát hiện ngay cả chốn dung thân đó cũng không còn dành cho họ…

Ký sinh trùng là bức tranh phân hoá giàu nghèo rõ rệt ở bất cứ xã hội nào. Ở đó, người giàu sống dựa hoàn toàn vào những kẻ giúp việc - vốn sống ở đáy xã hội - để vận hành cuộc sống hàng ngày. Còn những kẻ thấp hèn lại sống dựa vào những người giàu để vươn lên. Những con người nỗ lực thoát nghèo trong một khoảnh khắc tin rằng họ thông minh hơn người khác, giỏi hơn người khác, chỉ là không có may mắn. Nhưng dù họ có được ở trong một căn biệt thự to rộng, cách cư xử của họ vẫn không thể “thoát nghèo” và cái mùi “nghèo” vẫn ám họ, dù có thay bao nhiêu loại xà phòng.

Dù phim quá nhiều ẩn dụ nhưng cách kể chuyện và dẫn dắt phim của Bong Jooon Ho quá trực diện, nói thẳng vào vấn đề, không vòng vo. Và tôi thích cái kết của phim, dù thủ đoạn và lươn lẹo đến đâu, cuối cùng người ta cũng phải tự nỗ lực để giành lấy thứ mình khát khao.

Lotus Lotus đã đánh giá 7 cho Rocketman

Tôi đã tham dự buổi chiếu sớm phim Rocketman và phải nói thật, đó không phải là điều tôi mong đợi. Tôi từng nghĩ phim sẽ là bản sao của Bohemian Rhapsody. Nhưng thực tế phim lại là cuốn tiểu sử về Elton John dưới dạng âm nhạc, dựng theo những bài hát mang tính biểu tượng của ông.

Phim bắt đầu với một Elton vương giả, đầy hào nhoáng bước vào trại cai nghiện và kể câu chuyện cuộc đời mình: từ tuổi thơ đối mặt với một người mẹ lạnh lùng, bị bố từ bỏ và may mắn có người bà luôn ở bên. Quá trình cậu bé Reggie trở thành Elton John cũng như cách bạn thấy một con sâu hoá bướm.

Rocketman gây thích thú khi sử dụng các lời bài hát cụ thể của Elton John để khắc hoạ những khoảnh khắc trong cuộc đời ông. Và Taron Egeton đã làm tròn vai diễn của mình.

Nếu để so sánh Rocketman và Bohemian Rhapsody, sẽ rất khó đưa ra câu trả lời. Cả hai đều là phim tiểu sử về những danh ca đồng tính - đây có lẽ là sự tương đồng duy nhất. Hai câu chuyện được kể theo những cách khác nhau và với thông điệp khác nhau. Rocketman thành công khi dựng lên một tượng đài Elton John đầy thành công nhưng cả đời chịu đau đớn vì thèm khát được yêu thương nhưng luôn bị tổn thương vì khao khát ấy.

Về tổng thể, Men in Black: International là bộ phim hành động - hài đầy duyên dáng. Phim không xuất sắc hơn phần hai và ba của MIB nhưng lại khá hơn phần hai rất nhiều. Chris Hemsworth và Tessa Thompson phối hợp ăn ý, nhưng không thể sánh được với cặp đôi J-K năm nào. Một số đoạn cố ý gây cười nhưng không đạt hiệu quả mong muốn.

Diễn xuất của Tessa Thompson gây ấn tượng hơn hẳn và gợi nhớ hình ảnh của Will Smith với vai J. Những khán giả mê đồ công nghệ sẽ thích mê MIB: International bởi phim giới thiệu quá nhiều món vũ khí độc đáo.
Xem thêm
Loading...

End of content

No more pages to load