Bài viết liên quan

[REVIEW] Blade Runner 2049 - Dunkirk đã có một địch thủ đáng gờm

Đánh giá · Storyboard ·

Hiện sinh nhân bản của thế giới tương lai.


[Tổng Hợp] 7 thương hiệu điện ảnh ngày càng phát triển

Tin tức · vegeta2404 ·

Có nhiều loạt phim vẫn giữ nguyên được phong độ, thậm chí các phần sau tốt đến bất ngờ, đặc biệt là 7 thương hiệu điện ảnh sau đây.


Phim Cult trong điện ảnh và những điều chưa chắc bạn đã biết

Góc Nghệ Thuật · Maii ·

Phim Cult cần được biết đến nhiều hơn bởi chiều sâu và ý nghĩa mà nó mang lại.

Xem thêm tin tức về Tội Phạm Nhân Bản 2049

Cộng đồng

Chinh Bi 8

ĐỪNG ĐỂ BỊ POSTER LỪA!

Sau khi tìm hiểu mới biết đây là phần 2 của bộ phim chiếu cách đây hẳn 30 năm. Wow, trong khi mình chỉ mới 23 tuổi. Haha. Thôi thì mình sẽ review theo cảm nhận của một người xem hoàn toàn mới và không có chút tồn động gì ở phần 1.

Mình đi xem với bạn trai, bên cạnh mình là rất nhiều cặp đôi và chỉ có mỗi mình ngồi khóc, nước mắt lã chã. Bạn trai mình là tuýp người ưa mấy phim kỹ xảo hành động, hoàn toàn không phù hợp với mấy bộ phim loạn não, mình thì ngược lại. Tụi mình chọn xem phim vì trailer nổ đùng đùng, QUÁ TUYỆT, để rồi hiện thực là xuyên suốt bộ phim dài 3 tiếng, cảnh hành động bắn súng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thay vào đó là những câu thoại sâu xa đôi lúc thành ra khó hiểu.

Mình sẽ liệt kê những điểm cộng của phim này:

1. Diễn viên nữ quá đẹp. Mình mê chỉ dễ sợ.
2. Diễn viên nam vào vai K quá đạt, quá khắc khổ và quá phi lý nhưng hay đối với một người nhân bản.
3. Mạch phim dễ đánh lừa người xem (vì mình không thích phim quá đơn gian như Geostorm, xem 15p là đoán được cả phim)
4. Những cảnh lột tả nội tâm hay nhức nhối

Điểm trừ:

- Thời lượng quá dài đối với một bộ phim loạn não. Vì dài nên dẫn đến sự nhàm chán ở một vài phân đoạn.

Cảm nhận riêng:

Mình đã nhen nhóm sự hy vọng với câu thoại "Anh đặc biệt, Joe". Rồi hy vọng bỗng lung lay khi nhận được câu trả lời "Những ký ức này đúng là đã từng có người trải qua". Rồi tất cả hy vọng tắt ngóm và tim thắt lại khi nghe "Cậu nghĩ đó là cậu à? Cậu đã nghĩ vây phải không?". Ai cũng có quyền mơ mộng, nhưng phải căng nó quá xa xỉ với ước mơ của K, của Joe và của những người nhân bản.

Đoạn thiết bị lưu trữ cô người yêu ảo bị dẫm đạp lên, tim mình thắt cả lại, nước mắt tự rơi ra, một đoạn dài ký ức và kỷ niệm của hai kẻ tưởng chừng như không thể yêu ấy bị phá hủy chỉ trong chớp mắt, "Em chấp nhận chết như một người thật". Để rồi đến cuối phim, tự thấy người ở lại cô đơn vô cùng. Đây chính là điều phi lý nhưng tạo nên nét sâu lắng của bộ phim - Hai kẻ được lập trình lại mang tình cảm của con người thật.

Những câu thoại bỏ ngỏ, cái kết treo lơ lững - vô định. Sua khi xem xong, tôi tự hỏi "Liệu sau 30 năm nữa, có thể nào để tôi thấy Joe sống hạnh phúc không?"
Ai cũng có quyền hy vọng và một khi chấp nhận nuôi hy vọng thì ít nhiều cũng nên chuẩn bị sẵn tâm lý phải nhận lấy thất vọng. Cái quan trọng là làm gì với nỗi thất vọng đó, giẫm đạp lên nó và sống tiếp hay biến nó thành hiện thực tốt đẹp cho một người khác.

Phim mang tính nhân văn cao được bọc bởi một poster hầm hố nên dễ đánh lừa người xem. Bởi vì nó ý nghĩa nên mình đã rất buồn khi mọi người xung quanh đứng lên chưa hết phim và để lại lời nhận xét "Phim quá nhảm". Hy vọng rằng sau review này, phim sẽ được xem bởi những người hiểu được nó và để đỡ mất thời gian cho những những người không thích thể loại này.

Chúc các bạn xem phim vui vẻ.

Kanel Ulquiorra 10

Hơn cả kỳ vọng!

Xa lạ đối với khán giả VN và ngay cả doanh thu thị trường Bắc Mỹ cũng ảm đạm.

Ngoài khơi gợi lên câu hỏi muôn thuở: Chúng ta là ai? giá trị của chúng ta là gì? bộ phim như tiếng lòng về các giá trị nhân bản nhất đang băng hoại theo thời gian vì cái gọi tiến bộ, văn minh của con người, giống như cái cách mà khán giả đại chúng quay lưng với những bộ phim như thế này.

Blade Runner không lắt léo, nội dung không xoắn não như Inception hay Interstellar của anh em Nolan. Nó mãn nhãn, sâu sắc và ám ảnh. Như một nhà phê bình nói rằng đây chính là Điện Ảnh, đây chính thị là thứ mà điện ảnh hướng đến và mang lại cho nhân loại với "stunning scene", "inspiration" và để lại thông điệp suy ngẫm. "Kiệt tác của thời đại"...

Mình đi xem vào cuối tuần ngày 21, nghĩa là chỉ 1 ngày sau ngày mở màn tại VN, nhưng nguyên một rạp chỉ có 3 người. Bù lại được thưởng thức bộ phim trọn vẹn, nhất là khi phim có những khoảng lặng tuyệt đối, mình được tận hưởng khoảnh khắc im lặng không có tiếc xì xầm, khúc khích, hay có người bỏ về... đồng thời có những âm nhỏ tinh tế vọng từ xa, tiếng côn trùng vo ve, tiếng động cơ gầm rú từ gần đến xa (lúc đó mình tưởng là tiếng nẹt pô của bọn trẻ trâu hàng đêm đua xe), nhờ hệ thống Dolby tái tạo nên cho dù không phải 3D nhưng tạo cảm giác như mình đang sống trong thế giới của bộ phim vậy.

Những ai yêu thích Arrival, Inception, Interstellar hoặc Your Name...hay những thể loại khoa học viễn tưởng sâu sắc như thế thì hãy ra rạp ủng hộ bộ phim đi nhé. Phim cũng có chuyện tình lãng mạn, gấp 10 lần ngôn tình; diễn viên nổi tiếng, toàn đẹp trai, đẹp gái. Hiệu ứng âm thanh vô cùng chân thực sống động (phim có cùng đạo diễn với Arrival - Oscar 2017 về Dựng Âm) và Nhạc phim của Hans Zimmer. Nếu không ra rạp thì không thể cảm nhận.

DFenix 10

Phim mở đầu bằng những nốt trầm khi sỹ quan K đi làm nhiệm vụ tiêu diệt những người nhân bản thế hệ cũ, rồi lặng lẽ quay về căn phòng chỉ có một cô bạn gái ảo đang chờ, rồi lại lặng lẽ đi điều tra về bộ xương tìm thấy được ở lần làm nhiệm vụ trước. Chỉ tới khi một dãy số bí ẩn làm K nhớ lại ký ức thời thơ ấu, anh mới đặt câu hỏi về thân phận của mình, bởi K cũng chỉ là một người nhân bản được cấy các ký ức nhân tạo. Từ bước ngoặt này, K cùng Joi dần dần khám phá ra các manh mối có thể giúp giải đáp câu hỏi đó, và bản nhạc lúc này mới thực sự lên cao.
Những tưởng K sẽ nhận được câu trả lời rằng anh là con của Deckard, thì thủ lĩnh nhóm cách mạng đã dội một gáo nước lạnh vào thẳng những mộng tưởng của anh. Anh cũng chỉ là một người nhân bản bình thường với 1 ký ức thật mà thôi. Nhưng điều anh nhận được trong chuyến hành trình còn quan trọng hơn cả câu trả lời, bởi anh nhận ra điều khiến người nhân bản "human more than humans". Những thứ được coi là nhân tạo như K và Joi, hay thậm chí là Luv, cũng đều có cảm xúc yêu ghét như con người. Còn hơn thế nữa, ở tình cảnh bị ép buộc phải giết Deckard để bảo vệ sự an toàn cho quân cách mạng, K còn gạt bỏ hết những toan tích có phần ích kỷ đó để tự đưa ra lựa chọn cho mình. K quyết định bảo vệ Deckard mà không màng đến lợi ích bản thân, đồng thời giúp Deckard đoàn tụ với con gái mình.
Sau khi xem phim, tôi thật sự choáng ngợp với quá nhiều câu hỏi được đặt ra mà phải mất mấy ngày mới giải đáp được phần nào. Có lẽ câu hỏi lớn nhất sau khi xem phim là: Đâu là ranh giới giữa người với vật vô tri vô giác. Ở cảnh cuối cùng, K - một người nhân bản, lại được chạm tay vào những bông tuyết thực thụ, trong khi tiến sỹ Ana - một người được sinh ra, lại phải ở trong lồng kính với những hạt tuyết tưởng tượng. Cả phim là những khung hình có độ tương phản cao với 2 cặp màu chủ đạo cam-xanh và hồng-xanh, còn cảnh duy nhất tràn ngập màu xanh lá đầy hy vọng cũng chính là cảnh giới thiệu với người xem niềm hy vọng của tất cả những người nhân bản - tiến sỹ Ana. Thực sự là bộ phim có nhiều hơn một thông điệp, nên để cảm nhận được hết, bạn phải tự xem thôi. Và nếu được chọn một phim đẹp nhất năm, thì tôi sẽ chọn Blade Runner 2049.
Xem thêm các đánh giá khác