phongviet
phongviet

Nguyễn Phong Việt

Nhà thơ - nhà báo tự do

Hoạt động gần đây

Cảm giác đầu tiên và quan trọng nhất khi xem tập phim ngoại truyện Hobbs and Shaw (Fast & Furious: Hobbs & Shaw) chính là đừng bao giờ để tâm đến sự logic. Còn lại thì cứ tận hưởng một cách thoải mái về sức hấp dẫn từ tập phim ngoại truyện của series đình đám Fast & Furious.

So với tất cả các phim có màn rượt đuổi nổi tiếng trên đường phố trong lịch sử điện ảnh, màn rượt đuổi trong phim giữa Hobbs và Shaw cùng em gái Hattie và kẻ phản diện Brixton có thể xem là một trong những màn đỉnh của đỉnh. Sự tổng hòa của âm nhạc, góc máy, kỹ xảo, phương tiện và cuối cùng là bối cảnh làm cho trường đoạn này trở nên cực kỳ xuất sắc.

Câu chuyện của bộ phim thật sự đơn giản, chỉ là một bên cố gắng bảo vệ em gái của Hattie trước con virus nguy hiểm đang có sẵn bên trong cô. Trong khi đó, ở phía ngược lại, Brixton muốn chiếm con virus kia để thực hiện một chiến dịch thanh tẩy những con người có thể chất yếu đuối, giúp cho thế giới loài người trở nên mạnh mẽ và bền vững hơn.

Thông điệp này có thể khác về cách thức, nhưng tựu trung vẫn giống với cách mà Thanos đã chiến đấu với mục tiêu lý tưởng của đời mình trong vũ trụ của Marvel. Nghĩa là mang đến một thế giới tương lai bền vững hơn so với sự hỗn loạn của hiện tại.

Để nói một từ về Hobbs and Shaw thì đó chỉ có thể là- Mãn nhãn!

Và trong một cuối tuần có vẻ sắp nhiều mưa gió như thế này, 133 phút của bộ phim này có thể sẽ làm cho chúng ta cảm thấy thời gian đang trôi qua rất nhanh!

phongviet phongviet đã thích và đánh giá 8 cho Romang

Với mình, câu chuyện phim Điều ba mẹ không kể không phải là một bi kịch, nó chỉ đơn giản là một thực tại của cuộc sống mà mỗi con người chúng ta, dù là ở vai trò cha mẹ hay con cái đều phải chấp nhận nó như vốn dĩ.

Như cái cách mà người cha nói với con dâu của mình khi cô rời đi cùng đứa con gái bé bỏng: “Nếu là ba thì ba cũng sẽ cư xử như con, vì không ai có thể chịu nổi cảnh ở trong một ngôi nhà với một người chồng bất tài, một người cha chồng cộc cằn và một người mẹ chồng đãng trí…”.

Cha mẹ không bao giờ chấp con cái. Những nỗi đau- nếu có- do con cái mang lại, chính là một phần đời mà họ phải sống với nó một khi quyết định để con sinh ra đời. Họ không hy sinh. Họ làm tất cả những điều đó vì họ có trách nhiệm với nó.

Chính vì vậy mà #DieuBaMeKhongKe rất thật, không màu mè cũng không tổ điểm thêm để lấy nước mắt. Một câu chuyện đủ hay thì tự dung nước mắt khán giả sẻ rơi.

Bộ phim này thật sự rất thích hợp với những ai đã và đang có gia đình, đã và đang có con cái… để có thể thấu hiểu hành trình mà mình lựa chọn làm cha mẹ hoàn toàn không hề đơn giản chút nào.

Và, phần đời về sau của một con người phụ thuộc rất lớn vào việc chúng ta đã tạo dựng được gì trong những năm tháng tuổi trẻ. Để dù con cái có thương yêu hay chăm sóc hay không, chúng ta vẫn có cách để sống cuộc đời riêng của chúng ta…

Điều ba mẹ chưa kể cho chúng ta, thật ra luôn nhiều hơn rất nhiều so với điều chúng ta có thể biết…

phongviet phongviet đã thích và đánh giá 8 cho The Lion King

Lắng nghe tiếng gọi từ bên trong…

Cuộc đời của một vị quân vương như Simba, thật ra không khác gì với những vị quân vương khác dù là cai trị con người hay một cánh rừng.

Nỗi buồn hay niềm vui, tuyệt vọng hay hân hoan, lẻ loi hay sum vầy… đều là những cung bậc tất yếu để tạo nên một vị vua. Simba vốn cũng chỉ là một kẻ yếu đuối, vì muốn chứng tỏ cái tôi của mình mà đã đẩy vương quốc của vua cha đến chỗ bi kịch.

Để rồi, không còn lối thoát nào khác, Simba phải tháo chạy khỏi lỗi lầm của bản thân. Bước ngoặt đó, vừa có tác dụng thúc đẩy Simba bước vào một thế giới tự do khác, không áp lực, không ràng buột và đúng nghĩa vui sống, ca hát mỗi ngày.

Tuy nhiên, ở hướng ngược lại, từ sâu trong lòng, vết thương của thơ ấu vẫn là thứ mà Simba cố tình trốn chạy mỗi ngày. Xem như mình không biết, không nhớ và không có một quãng đời đã từng như thế với một gia đình, một người cha dũng mãnh và một người bạn thơ ấu Nala dễ thương.

Dĩ nhiên, hành trình sau đó của Simba như thế nào và kết quả ra sao có lẽ hầu hết khán giả đều đã biết. Phiên bản hoạt hình năm 1994 thật sự đã đi vào lòng của rất nhiều thế hệ trẻ con lẫn người lớn. Lần này, với phiên bản live- action, The Lion King sẽ là một chiều sâu khác về hình ảnh, cảm xúc và trên hết là một thông điệp vẫn trường tồn về câu chuyện gia đình, bản năng sinh tồn dù 25 năm đã trôi qua.

Cái đẹp của The Lion King cuối cùng chỉ gói gọn trong một sự đơn giản: Tiếng gọi bên trong nội tâm của một con người luôn là thứ dẫn dắt người ta đi xa khỏi những giới hạn bình thường của đời sống.

Chọn đứng trên một mỏm núi cao để nhìn thấy thế giới, hay chọn đứng ở dưới chân núi chỉ để ngắm mây trời? Đều là lựa chọn của bạn.

phongviet phongviet đã thích và đánh giá 7 cho Toy Story 4

phongviet phongviet đã thích và đánh giá 7 cho Spider-Man: Far from Home

phongviet phongviet đã thích và đánh giá 9 cho Parasite

Ký sinh trùng & nỗi buồn lộng lẫy của số phận…

Cảnh phim 3 cha con Kim Ki-taek (Song Kang Ho), Ki-woo (Kim Woo-shik) và Ki-jeong (Park So-dam) thất thểu chạy ra khỏi ngôi biệt thự của giám đốc Park- mà chỉ không lâu trước đó họ còn ăn uống linh đình trong căn phòng khách rộng mênh mang với bia rượu, đồ ăn ngon- vì cứ nghĩ gia đình giám đốc Park không huỷ bỏ kế hoạch du lịch đột ngột đến vậy, là một thứ hiện thực không thể nghiệt ngã hơn của cuộc đời.

Họ, một người cha và hai đứa con lầm lũi dưới màn mưa đêm, xuyên qua những con phố khuya u tịch để cố gắng về đến căn nhà nằm cuối một con hẻm nghèo của thành phố. Thế nhưng trước mắt họ, cái chốn dung thân bé nhỏ và ám mùi nghèo khó kia cũng đang ngập tràn dưới con nước dữ của trận mưa lớn…

Khi mà cuộc sống chia tách con người ra rất nhiều phần nhỏ. Một phần mà ở đó bạn được mặc đẹp, nói lời hay, phong thái đĩnh đạc… Phần còn lại là khoảnh khắc con người trần tục của bạn với tiếng cười không kiềm chế, ăn như một kẻ háu đói và nói như những kẻ sống dưới đáy xã hội không cần biết người nghe có lọt tai hay không.

Trong nỗ lực vượt thoát phận nghèo của những số phận nằm sâu dưới mặt đường phố đông đúc, có lúc nào đó họ đã nghĩ họ thông minh hơn người khác, giỏi giang hơn người khác… chỉ là họ thiếu một chút may mắn.

Và vì thiếu một chút may mắn ấy đôi khi họ đã quyết định đánh đổi tất cả để từ bỏ cái “mùi nghèo” bám riết con người mình, mà cho dù có sử dụng bao nhiêu loại xà phòng tắm hay nước hoa sực nức vẫn không át được hết cái mùi bản năng ấy.

Tác phẩm của Bong Joon Ho gần như là phim thuộc thể loại Dark Comedy. Sau khoảng 15 phút vào phim, nhịp độ, tiết tấu và quan trọng hơn là kịch tính của bộ phim với sự hỗ trợ của phần nhạc nền cực kỳ xuất sắc đã làm mình nhớ đến Gone Girl rất nhiều. Nỗi nhớ về một bộ phim mà chính mình và phần lớn khán giả đã phải học cách chấp nhận rằng chúng ta đang đồng loã với tội ác của nhân vật. Chúng ta vừa sợ nhưng cũng vừa yêu, chúng ta vừa kinh tởm nhưng cũng lại vừa ngưỡng mộ, chúng ta vừa dằn vặt nhưng cũng vừa hả hê… Sự đan xen cảm xúc ấy xuất hiện gần như trọn vẹn trong suốt hơn 2 tiếng thời lượng của Ký sinh trùng.

Ký sinh trùng với mình không phải là phim của diễn viên mà là phim của đạo diễn và biên kịch. Dàn diễn viên trong phim với tài năng của họ, đã biến thành những quân bài trong một ván bài chặt chẽ, khúc chiết, mạch lạc không một chút sơ hở từ lúc chia bài cho đến khi người chơi đứng lên, gom hết tiền trên bàn, mỉm cười nhẹ nhàng và quay lưng bước ra cửa. Mặc cho những kẻ chơi bài khác ngồi ngơ ngác nhìn theo và không biết rõ vì sao mình lại cháy túi…

Thành công của đạo diễn Bong Joon Ho- một lần nữa cho thấy- những câu chuyện mang tính địa phương, đề cập đến số phận con người trong một xã hội càng ngày càng bị phân hoá sâu sắc về vật chất và văn hóa ở khu vực Châu Á, sẽ và vẫn là một món ăn đặc biệt trên bàn tiệc giải trí của điện ảnh thế giới.

Giải thưởng Cành cọ vàng tại Cannes 2019 dành cho Ký sinh trùng có lẽ chỉ là nấc thang danh vọng đầu tiên của một tác phẩm điện ảnh Hàn. Sẽ sớm thôi với những con người như Bong Joon Ho cùng nhiều tài năng đạo diễn khác của Hàn Quốc, việc sớm lọt vào top đề cử hạng mục Phim nói tiếng nước ngoài xuất sắc nhất của Oscar chỉ là câu chuyện của tương lai gần. Và nếu một có một phim nào đó của điện ảnh Hàn đoạt Oscar trong khoảng 10 năm tới đây, cũng không phải là việc quá bất ngờ.

Ký sinh trùng thật sự là một phim giải trí đỉnh cao. Nó kể một câu chuyện trần trụi và tự nhiên nhất có thể theo đúng sự vận hành về tâm sinh lý của con người trong một xã hội biến động. Để rồi đến cuối cùng, nếu bạn muốn giành lấy một điều gì đó, không còn cách nào khác là dùng nội lực của bản thân để vượt qua. Như cách mà cậu con trai trượt 4 lần đại học Ki-woo tìm ra lối thoát duy nhất để giải cứu gia đình mình và chính sự bức bối trong tâm hồn mình.

Ở Ký sinh trùng có quá nhiều ẩn dụ có thể sẽ khiến khán giả hơi phân tâm một chút về những chủ đề rất riêng biệt về thổ dân da đỏ, mùi nghèo, viên đá phong thuỷ, tầng hầm, một cuộc sống không có kế hoạch… nhưng đấy sẽ là những quả trứng Phục sinh đầy ý nghĩa dành tặng cho những khán giả có những chiều sâu hơn về nội tâm con người.

Chúa Tể Godzilla đúng kiểu giải trí mãn nhãn, đúng kiểu tim đập thình thịch gần như từ đầu cho đến cuối phim khi cuộc chiến của các quái vật khổng lồ như chẳng có hồi kết.

Phim không có twist, câu chuyện diễn tiến như nó vốn dĩ phải thế. Nhưng cái hành trình đi đến đich cuối ấy, khi một gã trùm bắt tay với một tên cớm để chống lại một kẻ ác quỷ thật sự làm khán giả phấn khích.

Kiểu khi cái thiện và cái ác hợp sức với nhau để chống lại cái ác hơn là một mệnh đề không dễ tìm thấy trong đời thật. Giống như thông điệp- kẻ thù của kẻ thù chính là bạn!

Thông điệp lớn nhất mà mình nhận được từ bộ phim hoạt hình thứ 10 của Illumination chính là: "Chính những nỗi sợ hãi sẽ làm cho bạn trở nên mạnh mẽ. Và cuộc đời này luôn chưa đựng những bất ngờ, hãy luôn tự tin để đối mặt với tất cả những điều ấy...".

Thật sự là khó mà nói hết độ duyên dáng của tập phim Đặc vụ áo đen: Sứ mệnh toàn cầu lần này. Chris Hemsworth sau vai Thor bụng phệ vừa rồi trong End Game đã có một màn lột xác ngoạn mục về độ dí dỏm.
Xem thêm
Loading...

End of content

No more pages to load